Nhìn một kiện Vũ linh khí Địa cấp trong tay, Nam thúc khẽ thở dài nói.
Ánh mắt Thánh Thủ Linh Tôn chớp động, nói:
- Sợ ằng Thanh Long Hoàng tộc cố ý lôi kéo Lục Thiếu Du. Lĩnh ngộ ra thuộc tính mới, đương nhiên bọn họ biết rõ điều này đại biểu cho cái gì. Tăng thêm quan hệ giữa Thiếu Du và Tiểu Long, quan hệ giữa nó và Thanh Long Hoàng tộc cũng chỉ là nước chảy thành sông mà thôi.
- Tiểu tử này trừ thiên phú ra còn có vận khí vô cùng tốt. Những thứ có lợi ở trên đại lục này đều bị tiểu tử kia chiếm hết
Nam thúc mỉm cười, nhìn Thánh Thủ Linh Tôn nói:
- Đoan Mộc huynh, huynh thu một đệ tử tốt a.
- Không phải là đệ tử của ngươi sao? Tính ra ngươi mới chính là ân sư vỡ lòng của nó. Ta chỉ là một vị sư phụ tiện nghi mà thôi.
Thánh Thủ Linh Tôn nhìn Nam thúc nói:
- Tiểu tử này vẫn muốn gọi ngươi một tiếng sư phụ, suy nghĩ đi, một ngày nào đó thì thu nó.
- Ha ha.
Nam thúc mỉm cười không nói gì, trường bào trên người tung bay, ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn về phía xa.
Hoàng hôn, trong một dãy núi lớn của sơn mạch Phi Linh. Dãy núi trọng điệp, dường như kéo dài tới phía chân trời. Núi non trùng điệp, gió đêm khẽ đảo, trong không khó mang theo chút hơi thở mùa xuân.
- Lão già chết tiệt, không ngờ lại đối với ta như vậy. Đáng ghét.
Trên một ngọn núi trong Phi Linh môn, một đứa bé khoảng chừng năm sáu tuổi, thân mặc một bộ y phục thô sơ, mái tóc ngắn, ngũ quan thanh tú. Tuổi còn nhỏ đã có thể nhìn thấy có chút suất khí. Đặc biệt là trong hai con mắt đen nhánh kia hiện ra chút tà khí và đáng yêu khiến cho người ta nhìn vào yêu thích không thôi. Làn da toàn thân đứa bé này trắng tinh, thế nhưng lại cực kỳ rắn chắc. Lúc này trên mặt còn có không ít mồ hôi đang chảy xuống. Hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, hai tay đẩy về phái trước. Đang đẩy một tảng đá lớn hình tròn từ giữa sườn núi lên trên đỉnh. Xem bộ dáng này của nó, dường như đã đẩy một ngày, chi là ngay cả một nửa cũng không đạt tới.