Mọi người khiếp sợ, kinh ngạc, kích động. Cái miệng mở lớn tới mức có thể nhét vừa quả trứng vịt. Nam thúc và Thánh Thủ Linh Tôn nhìn nhau, toàn thân run lên.
Mà ngay cả Nam thúc lúc này cũng không thể bình tĩnh. Thuộc tính mới a, đương nhiên bọn họ hiểu rõ điều này đại biểu cho điều gì.
- Tiểu tử, có phải ngươi vừa mới lĩnh ngộ mấy ngày hôm trước. Dị tượng trong thiên địa mấy ngày hôm trước, phong vân biến sắc có phải là do ngươi tạo ra hay không?
Nam thúc run rẩy, thân thể đứng lên, khó có được kích động, ánh mắt biến ảo không ngừng.
- Hình như là vậy. Ngoại công tiện nghi của tiểu tử có nói giống như là lĩnh ngộ thuộc tính mới cho nên mới khiến cho thiên địa biến sắc. Ngoại công cũng có nói tiểu tử bớt dùng thứ này, đừng rêu rao khắp nơi.
Lục Thiếu Du mỉm cười, nhìn mọi người. Nhìn thấy biểu hiện trên mặt mọi người, vô cùng hãnh diện thu lại năng lượng thuộc tính.
- Ngoại công ngươi? Tiểu tử ngươi có ngoại công sao?
Nam thúc càng thêm nghi hoặc, hắn ở Lục gia rất lâu rồi. La Lan thị từ nhỏ đã mất phụ mãu, tiểu tử này cũng không có ngoại công, ngoại bà a.
Lục Thiếu Du nhìn Nam thúc, cười hắc hắc nói:
- Chính là tộc trưởng Long Ngộ của Thanh Long Hoàng tộc, người ta kêu tiểu tử gọi một tiếng ngoại công, sau đó người ta liền đem tất cả bảo khố mà Thanh Long Hoàng tộc thu thập bao nhiêu năm qua cho tiểu tử, nói là lễ gặp mặt. Cũng không có gì lớn, chỉ có mấy trăm bộ vũ kỹ, linh kỹ Địa cấp. Hơn ngàn kiện Vũ linh khí, Hồn linh khí gì đó. Linh khí đạt tới Địa cấp cũng không có nhiều, gần trăm mà thôi. Mặt khác cũng có không thiếu tài liệu luyện khí đỉnh cấp. Dường như còn có tài liệu thần khí.
Lục Thiếu Du nói xong, cũng không để ý tới mọi người. Ai kêu mấy lão gia hỏa này vừa rồi đều khinh bỉ hắn. Lục Thiếu Du kiếm một cái ghế đặt mông ngồi xuống, thuận tay cầm một loại hoa quả trên bàn cắn một cái.