Rống.
Ngoài Phi Linh môn, tiếng rống trầm thấp vang vọng.
- Có yêu thú phi hành.
Vô số đệ tử nhìn lên không trung. Một đầu Thiên Sí Tuyết Sư khổng lồ lập tức xuất hiện trên không trung, hai cánh khẽ vỗ tạo thành một cơn cuồng phong.
- Là Thiên Sí Tuyết Sư, tọa kỵ của chưởng môn.
- Chưởng môn ở trên đó, chưởng môn trở về rồi.
- Bái kiến chưởng môn.
Ngoài Phi Linh môn, chúng đệ tử lập tức hành lễ. Đã nhiều năm rồi chưởng môn bọn họ chưa có lộ diện.
- Tất cả đứng lên đi.
Thanh âm vừa dứt, Thiên Sí Tuyết Sư trực tiếp bay vào trong Phi Linh môn.
Trong đình viện hậu sơn Phi Linh môn, Thiên Sí Tuyết Sư xoay quanh trên tầng trời thấp, mọi người nhảy xuống, lúc này Thiên Sí Tuyết Sư mới hóa thành hình người.
- Kim Huyền thúc, đây là Phi Linh môn.
Lục Thiếu Du nói với Kim Huyền. Một lần đi ra ngoài cũng đã hơn ba năm. Trong Phi Linh môn hiện tại cũng không có bao nhiêu biến hóa.
- Đại trận phòng ngự này cũng không tồi. Bên trong dường như còn có một Tụ linh trận.
Kim Huyền kinh ngạc, năng lượng thiên địa bên trong chấn động, so với bên ngoài còn mạnh hơn.
- Kim Huyền thúc, ánh mắt của thúc rất tốt a.
Lục Thiếu Du mỉm cười với Kim Huyền. Tinh Nguyệt Thiên Sát Đại Trận và Tụ Linh trận do Nam thúc bố trí đều bị Kim Huyền liếc mắt nhìn ra.
- Ồ, cường giả không ít, còn có người mạnh như thế, khí tức này không đơn giản a.
Ánh mắt Kim Huyền đột nhiên biến hóa, ánh mắt nhìn về phía một ngọn núi.
Cùng một lúc, trong một đình viện, ánh mắt Nam thúc khẽ đổi, lẩm bẩm nói:
- Không ngờ tiểu tử này lại mang theo cường giả bực này về. Khí tức này thật không đơn giản a.
- Chưởng môn, Tâm Đồng, các người trở về rồi sao?
Trong đình viện, Nhan Kỳ, Bạch Toa Toa, Tân Hiểu Kỳ chạy tới, nhìn thấy chưởng môn quay về mọi người cao hứng không thôi.