- Tiểu tử hỗn trướng, ta một đống tuổi rồi, ngươi gọi ta một tiếng ngoại công, rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi của ai? Bao nhiêu người muốn gọi còn không được, ngươi còn cảm thấy mình chịu thiệt sao?
Long Ngộ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, hắn chỉ cần vung tay lên, đường đường là tộc trưởng Thanh Long Hoàng tộc, muốn nhân loại gọi hắn một tiếng ngoại công không biết số người xếp hàng có kéo dài từ Cổ Vực tới Linh Hoàng nhai hay không.
- Được rồi, ta gọi. Ngài là ngoại công của Tiểu Long, đương nhiên ta cũng phải gọi ngài một tiếng ngoại công rồi.
Lục Thiếu Du nói, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Nếu như quả thực có một ngày đại ca Dương Quá của hắn ở cùng công chúa Long Yên thì bối phận quả thực có chút loạn.
Thu hồi ánh mắt, Lục Thiếu Du nghiêm túc hỏi:
- Tiểu tử vẫn luôn muốn hỏi lão nhân gia người một chuyện.
Long Ngộ lườm Lục Thiếu Du nói:
- Hỏi đi.
- Chuyện Tiểu Long có phải Thanh Long Hoàng tộc đã thực sự buông tha rồi hay không?
Lục Thiếu Du hỏi.
Nhìn qua Lục Thiếu Du, Long Ngộ thu ánh mắt, khuôn mặt hơi run, than nhẹ nói:
- Tiểu gia hỏa là ngoại tôn của ta, ngươi cho rằng ta không cam lòng sao? Chỉvìở vị trí này có một chút chuyện không thể không làm như vậy a. Nếu như lúc trước ta quả thực muốn giết tiểu gia hỏa, ngươi cho rằng tiểu gia hỏa kia có thể chạy ra khỏi Linh Hoàng nhai sao?
Lục Thiếu Du không nói gì, khe khẽ thở dài, xem ra nhìn mọi chuyện không thể nhìn bên ngoài.
- Việc này tạm thời qua đi, hiện tại đã là kết quả tốt nhất rồi. Hy vọng về sau tiểu gia hỏa kia không giận ngoại công như ta là được.
Long Ngộ nói.
- Nếu như Tiểu Long ghi hận lão nhân gia người, người cảm thấy Tiểu Long có thể đánh cuộc được với người hay không? Lão nhân gia người muốn lừa Tiểu Long ngồi lên chức vị tộc trưởng, chuyện đó không dễ đâu.