Trong đình viện, Dương Quá nói:
– Ta ở cùng với tỷ tỷ, chỉ trong chớp mắt đã trôi qua hơn hai mươi năm. Chúng ta ở cùng một chỗ rất vui vẻ, ta cũng chưa bao giờ biết tỷ ấy là Nhị công chúa của Thanh Long Hoàng tộc. Đồng thời đã quen ở một chỗ với tỷ ấy. Khi còn bé ta đều hỏi tỷ ấy, chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng nhau hay không, khi đó tỷ ấy nói có. Thế nhưng sau này ta có thể cảm nhận được mỗi một lần ta hỏi tỷ ấy đều đang né tránh cái gì đó.
Trong thạch thất, Long Yên nói:
– Có một lần, hắn hỏi muội có thể vĩnh viễn ở cùng hắn một chỗ hay không, khi đó muội mới ý thức được muội nên rời khỏi. Thế nhưng nhìn thấy hắn như vậy, muội lại không nhẫn tâm, không có cách nào thuyết phục bản thân rời khỏi đó.
– Đại ca, giữa huynh và Nhị công chúa Long Yên có cảm tình sao?
Ánh mắt Lục Tâm Đồng nhảy lên, hỏi.
– Từ đầu ta cũng không nhận ra.
Dương Quá nhìn Lục Tâm Đồng, do dự một chút rồi nói:
– Mãi cho đến một ngày, tỷ tỷ đang nghỉ ngơi, ta nhìn thấy tỷ ấy mà nhịn không được muốn hôn tỷ ấy. Tỷ tỷ mở mắt, không nói gì. Mà ngày hôm sau tỷ ấy rờiđi, biến mất không thấy. Ta tìm tỷ ấy khắp nơi mà không thấy. Tới lúc này ta mới biết được ta không thể để mất tỷ ấy. Không thể không có tỷ ấy bên cạnh. Tỷ ấy đã ở trong lòng ta. Về sau một đường đi tới Bình Nham đảo, sau đó mới gặp gỡ hai người.
Trong thạch thất, Long Yên nhìn Long Bích Hàm, do dự một chút rồi nói:
– Mãi cho đến một ngày hắn hôn muội. Không ngờ tim muội lại đập nhanh lên, khi đó muội mới biết được trong lòng muội bất tri bất giác đã không còn coi hắn là một đứa trẻ nữa.
Ngừng một lát, Long Yên cảm thán rồi nói tiếp:
– Muội biết rõ muội phải đi, ngay ngày hôm sau muội rời khỏi hắn. Thế nhưng vẫn ở gần đó, hắn cũng không biết muội ở gần đó. Nhìn thấy hắn điên cuồng hô tên của muội, giống như nổi điên tìm kiếm muội, khi đó muội mới biết hắn không thể sống thiếu muội. Trong lòng muội cũng có chút đau đớn, nhiều lần nghĩ tới hiện thân thế nhưng đều nhịn xuống. Đành phải bám theo hắn một đoạn, sợ hắn gặp phải chuyện không may. Mãi cho tới khi hắn gặp Lục Thiếu Du và đi tới Vân Dương Tông muội mới biến mất.