– Đại ca, ngày đó ở trong Luân Hồi cốc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn Kim Huyền rời khỏi, Lục Thiếu Du hỏi Dương Quá.
– Ngồi xuống rồi từ từ từ nói. Ta cũng muốn biết trong khoảng thời gian này xảy ra chuyện gì.
Dương Quá nói xong lập tức đem chuyện ở trong Luân Hồi cốc. Trong lúc vô tình bản thân tiến vào cấm chế thuộc tính thổ, sau đó tiến vào trong một không gian phong ấn, cuối cùng đạt được truyền thừa của Bất Bại Kiếm Đế.
Trong một thạch thất, quang mang lờ mờ, trên bệ đá, Long Yên ngồi đó, nhìn Long Bích Hàm, chậm rãi đứng dậy rồi ôn nhu nói:
– Tỷ tỷ, sao tỷ tới đây?
– Ta vừa mới đi ngang qua cho nên thuận tiện tới thăm muội một chút.
Long Bích Hàm nhìn Long Yên rồi nói.
– Vừa rồi có không ít động tĩnh, có phải trong tộc xảy ra chuyện gì hay không?
Long Yên hỏi, động tĩnh kinh thiên động địa kia cho dù nàng ở trong thạch thất thì cũng có thể cảm nhận được chấn động cực lớn.
– Trong tộc không xảy ra đại sự gì. Chỉ là do Lục Thiếu Du đột phá tạo ra động tĩnh lớn như vậy.
Long Bích Hàm nói.
Long Yên có chút nghi hoặc nói:
– Lục Thiếu Du này đột phá cũng chỉ là Tôn cấp ngũ trọng mà thôi, tại sao lại tạo thành động tĩnh lớn như vậy.
– Lục Thiếu Du kia đột phá liền hai trọng, nếu không phải cuối cùng cưỡng ép ngăn chặn thì không biết hắn còn đột phá tới tình trạng nào nữa.
Long Bích Hàm nghĩ lại vẫn có chút sợ hãi, than thở nói.
– Tới Tôn cấp tứ trọng không ngờ có thể liên tiếp đột phá, quả thực không giốngbình thường.
Long Yên kinh ngạc. Tới Tôn cấp mà có thể đột phá như vậy quả thực rợn người.
Long Bích Hàm nghe vậy, nhìn thấy Logn Yên kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp lóe lên, lại nói:
– Không chỉ có như vậy Lục Thiếu Du này rất có khả năng đã lĩnh ngộ ra một loại thuộc tính mới.