– Lại tới.
Hai đạo thân ảnh lần nữa từ trong ngọn núi bị nghiền nát b*n r*. Lúc này hai người đều đầy bụi, mái tóc tán loạn, mất trật tự. Khải giáp trên người dính đầy bùn đất. Mà khải giáp của Dương Quá đã bị nghiền nát không ít.
– Được rồi, các ngươi muốn phá hủy toàn bộ Thanh Long Hoàng tộc ta sao?
Ngay khi hai người muốn động thủ nữa, tộc trưởng Long Ngộ rốt cuộc cũng không nhịn được mà hét lớn một tiếng, âm thanh quanh quẩn trong không trung.
– Ha ha…
Hai huynh đệ nhìn nơi phát ra âm thanh, lại nhìn chung quanh. Một mảng lớn sơn mạch bị phá hủy, san bằng thành bình địa. Khải giáp trên người biến mất, hai người nhìn nhau cười ha hả. Lục Thiếu Du nhìn về phía Long Ngộ nói:
– Tộc trưởng Long Ngộ, nhất thời cao hứng, ngại quá.
– Được rồi, ngươi đừng động thủ trong Thanh Long Hoàng tộc ta lần nữa là được rồi.
Âm thanh từ phía xa truyền lại, dường như Long Ngộ đang rời khỏi ngọn núi.
– Đại ca, huynh làn đệ lo lắng muốnchết. May mà huynh không có việc gì.
Quay đầu nhìn lại Dương Quá, Lục Thiếu Du lúc này mới yên tâm. Đại ca Dương Quá không chỉ bình yên vô sự mà còn nhận được cơ duyên lớn lao.
Hai huynh đệ tiến lên ôm nhau, đều vì thực lực của đối phương mà vui mừng.
Trong lòng Lục Thiếu Du hiểu rõ, chỉ bằng thực lực vừa rồi, không biết đại ca Dương Quá của hắn đã nhận được đại cơ duyên gì mà thực lực lúc này vô cùng mạnh mẽ, lĩnh ngộ thuộc tính thổ, tăng thêm lực lượng thời gian, cùng với ưu thế của vũ giả song hệ, chống lại Tôn cấp bát trọng đỉnh phong tuyệt đối không thành vấn đề. Trong lúc mơ hồ Lục Thiếu Du cũng nhận ra đại ca dường như cũng còn thi triển toàn lực.
Thế nhưng loại thực lực này tuyệt đối đã đặt chân vào cấp độ cao cấp trên đại lục.
Mà đối với thực lực của mình, Lục Thiếu Du cũng có sự phán đoán. Bây giờ cho dù hắn gặp phải Tôn cấp cửu trọng cũng không cần chạy trối chết. Thế nhưng trong Tôn cấp cửu trọng cũng có khoảng cách khác nhau. Thậm chí có thể nói, trong Tôn cấp cửu trọng cũng có thực lực khác biệt một trời một vực.