Sưu…
c*̀ng một lúc, một đạo quyền ấn c*̉a Long Trường mang theo linh nguyên nồng đậm đánh về phía Dương Quá.
– Bát giai hậu kỳ sao?
Ánh mắt Dương Quá trầm xuống, thân thể run lên, gợn sóng quanh thân chấn động. Một đạo quyền ấn lập tức được đánh ra nghênh tiếp. Hai đạo quyền ấn va chạm với nhau.
Phanh Phanh.
Trong âm thanh bạo liệt, không gian như nổ tung. Đại hộ pháp Long Trường có cảm giác giống như quyền ấn c*̉a mình đánh vào trên một tấm thép, căn bản không có cách nào làm rung chuyển công kích c*̉a đối phương. Quyền ấn rung lên, kình khí tán loạn mang theo quang mang mạnh mẽ khuếc tán. Thân thể c*̉a hắn bị đẩy lùi lại.
– Thật mạnh.
Trong lòng Đại hộ pháp không khỏi thầm than, thực lực người này không ngờ lại mạnh mẽ như vậy. Ánh mắt hắn trầm xuống, yêu nguyên bàng bạc, phô thiên cái địa tràn ra. Không gian dưới chân run lên, thân ảnh lần nữa lao thẳng về phía Dương Quá.
Ánh mắt Dương Quá lần nữa trầm xuống, trong mắt có chút giận dữ.
Sưu.
Thân ảnh Long Trường mang theo quyền ấnkhiến cho không gian lắc lư, yêu nguyên cuồng bạo làmcho không gian sau lưng như cứng lại. Một đạo quyền ấn mang theo kình khí ngập trời chấn vỡ không gian đánh ra.
Dưới đạo quyền ấn này, kình phong mạnh mẽ trực tiếp xé rách không khí. Trước quyền ấn, không gian nứt vỡ, cả không gian dưới đạo quyền ấn này bắt đầu đung đưa.
Nhìn quyền ấn giống như tia chớp bắn tới, khóe miệng Dương Quá cong lên, mang theo sự tức giận. Chân khí trong cơ thể giống như hồng thủy trút xuống. Một đạo quang mang chói mắt xuất hiện trong tay Dương Quá. Mà trong chớp mắt này, năng lượng đáng sợ chấn động khiến cho trong không gian vang lên âm thanh trầm đục.
– Còn như vậy nữa đừng trách ta không khách khí.
Dương Quá vừa mới dứt lời, một đạo chưởng ấn đột nhiên xuất hiện. Chưởng ấn khổng lồ vài trăm thước, khí thế tràn ngập thiên địa. Bên trong chưởng ấn có một cỗ khí tức đáng sợ lan tràn ra. Năng lượng mạnh mẽ mang theo uy áp từ bên trong lan tràn ra khiến cho cả không gian kịch liệt chấn động.