Dưới sự bao phủ c*̉a kim quang, Lục Thiếu Du có thể cảm nhận ra áp lực chung quanh đối với mình biến mất không thấy gì nữa. Mà bệ đá phía dưới lập tức vọt lên, trực tiếp vọt lên phía trên.
– Mau nhìn, tiểu tử kia đã vượt qua chín ngàn bảy trăm.
– Xảy ra chuyện gì vậy? Chín ngàn bảy trăm năm mươi.
Mấy người này vốn đã định rời đi, thế nhưng bọn họ thật không ngờ nhân loại Lục Thiếu Du kia lại lần nữa vọt lên. Ở trong ánh mắt kinh ngạc c*̉a mấy người đặt chân lên bậc thứ chín ngàn tám trăm, sau đó là chín ngàn chín.
Mấy người này đều kinh ngạc và rung động, ánh mắt run run, căn bản còn chưa thể tin được.
– Chín ngàn chín trăm mười ….
– Chín ngàn chín trăm hai mươi….
Trogn ánh mắt kinh ngạc c*̉a mọi người, bệ đá vọt thẳng tới bậc thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín.
Mấy người rung động, nhìn nhau, chín ngàn chín trăm chín mươi chín, đây chính là bậc chỉ có người có tu vi cửu giai hậu kỳ đỉnh phong mới có thể đặt chân lên.
Rung động, tất cả mọi người ngưỡng mộ, Lục Thiếu Du kia lúc này còn đang tiếp tục đi lên trên, mãi cho tới khi đi tới Long đỉnh trên chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc.
Nơi này nhất định phải có tâm cảnh Đế giả mới có thể đặt chân lên được, nhân loại tên là Lục Thiếu Du này không ngờ chỉ bằng vào tu vi Vũ Tôn tứ trọng đã có thể đặt chân lên Long đỉnh.
Trên Long đỉnh, Lục Thiếu Du khoanh chân mà ngồi. Lúc này xunh quanh tầm mắt c*̉a hắn là mây mù bao phủ, từng đỉnh núi màu xanh phía xa hiện lên giống như đang lơ lửng trên tầng mây.
Long đỉnh này yêu cầu thấp nhất là phải có tâm cảnh Đế giả mới có thể đặt chân lên được. Không ngờ hắn chỉ dựa vào tu vi Vũ Tôn tứ trọng lại có thể tiến tới Long đỉnh. Lúc này tuy rằng kinh ngạc, thế nhưng Lục Thiếu Du lại biết rõ tất cả là do kim đao màu vàng gây ra. Áp lực ngập trời mà vô hình quanh hắn lúc này nếu như không có kim đao màu vàng kia ra tay, coi như là có bất diệt huyền thế, áp lực này đè nặng lên tâm cảnh và linh hồn, khi đó hắn không chết thì c*̃ng bị tẩu hỏa nhập ma.