– Bái kiến Đại hộ pháp.
Đệ tử Thanh Long Hoàng tộc tuần tra hành lễ với Long Trường. Trải qua kiểm tra nghiêm ngặt, đi qua một con đường đá, hai người đi tớ một sườn núi trên một ngọn núi khổng lồ. Một đình viện xuất hiện trong mắt Lục Thiếu Du.
– Thiếu Du lão đệ, chúng ta tới rồi.
Long Trường chỉ vào đình viện phía trước rồi nói:
– Đây là bảo khố, ta c*̃ng lão đệ sẽ tìm, đệ tự mình tuyển ba kiện bảo vật đi.
– Bị lọt hố a, lần này bị Long Ngộ kia đào cho cái hố không nhỏ.
Nhìn đình viện, Lục Thiếu Du có xúc động hận không thể lập tức tìm tên tộc trưởng Long Ngộ tính sổ. Cái gì mà bảo khố Long tộc, nhìn qua thì là đình viện, thế nhưng trên thực tế chỉ là ba gian nhà xí mà thôi.
Nói là ba gian nhà xí còn chưa đủ, lại còn rách nát, đâu chỉ giống như mấy trăm năm chưa từng sửa chữa, quả thực giống như ba vạn năm chưa từng tu sửa qua. Bên ngoài còn có một bức tường, bên trên có không ít vết rạn nứt, cây khố vô số, cỏ dại mọc đầy. Thậm chí còn kéo dài tới cửa đình viện, có lẽ bình thường không có ai tới nơi được gọi là “bảo khố” này.
Lục Thiếu Du trầm mặc, c*̃ng đành chịu, hắn ngẩng đầu nói với Long Trường:
– Long Trường lão ca, không phải huynh mang đệ tới sai nơi đó chứ?
Trong lòng Lục Thiếu Du thầm nghĩ, tuy rằng ta đã đánh bại ngươi, thế nhưng ngươi c*̃ng không nên oán hận mà dẫn ta tới nơi như thế này đó chứ.
– Không sai, chính là nơi này.
Long Trường khẳng định nói.
Lục Thiếu Du sụp đổ, dò xét chung quanh một lát rồi bất đắc dĩ nói:
– Long Trường đại ca, bảo khố này đã bao lâu rồi chưa tu sửa qua vậy?
– Cái này … Dù sao ta sống hơn sáu ngàn năm c*̃ng không nhìn thấy có ai tu sửa qua. Nghe nói đình viện này được những tiền bối đời trước kiến tạo. Sau khi hoàn thành chưa từng tu sửa qua lần nào. Bình thường chỉ cần là vật c*̉a nhân loại người trong tộc đều ném vào đây.