– Tạm thời các ngươi cứ ở nơi này.
Một lát sau, Long Yên dẫn ba người tới một đình viện thanh nhã và sạch sẽ.
– Đa tạ Nhị công chúa.
Lục Thiếu Du đánh giá đình viện, nơi này cực kỳ sạch sẽ và thanh nhã, c*̃ng không kém.
Long Yên khẽ gật đầu, nhìn Lục Thiếu Du và Lục Tâm Đồng. Sau đó lại nhìn Lục Thiếu Du có chút do dự nói:
– Lần này chỉ có các ngươi tới đây sao?
– Nhị công chúa cho rằng còn có ai khác sao?
Lục Thiếu Du nói, nhìn nữ tử áo trắng tuyệt mỹ trước mặt, đại ca Dương Quá không có khả năng nhận nhầm người, chẳng lẽ người cứu bọn họ khi trước chính là Long Yên này hay sao?
Long Yên cười nhạt một tiếng nói:
– Không có gì. Ta chỉ tùy tiện hỏi mà thôi. Các ngươi đi nghỉ đi, nhưng c*̃ng không nên chạy loạn, tránh dẫn tới phiền toái cho các ngươi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi nói:
– Nhị công chúa, người có cảm thấy trên thế giới này có hai người hoàn toàn giống nhau hay không?
– Ta c*̃ng không biết, trong thiên địa này c*̃ng không thiếu cái mới lạ. Nói chung c*̃ng không nhất định.
Long Yêu cười một tiếng rồi nói tiếp:
– Ta đi trước, trong hai ngày này sẽ có người mang ngươi đi tới bảo khố c*̉a bổn tộc. Đến lúc đó ngươi có thể lựa chọn ba kiện bảo vật.
Âm thanh vừa dứt, thân ảnh xinh đẹp c*̉a Long Yên lóe lên, biến mất trước đình viện.
– Ca ca, Nhị công chúa này chẳng lẽ chính là tỷ tỷ mà đại ca muốn tìm hay sao?
Nhìn bóng lưng Long Yên, Lục Tâm Đồng hỏi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn chung quanh, nói:
– Có một ít chuyện, có lẽ chúng ta khó mà nhận ra được.
– Ài, rốt cuộc c*̃ng có chỗ đặt chân.
Thần Hi cao hứng không thôi, lập tức vọt vào trong đình viện.
Thời gian trôi qua, Tiểu Long tới tạo thành chấn động không nhỏ trong Thanh Long Hoàng tộc. Trong tộc có không ít người nghị luận chuyện này.