- Này, các ngươi không thể đi như thế được.
Nhìn thấy Tiểu Long c*̀ng với Lục Tâm Đồng không để ý tới mình, nữ tử tóc đỏ lập tức đuổi theo, ngăn cản trước mặt Thiên Sí Tuyết Sư. Hai tay vươn ra, ngẩng đầu ưỡn ngực làm cho bộ phận trước ngực thoạt nhìn ngạo nghễ không thôi, khiến cho Lục Tâm Đồng nhìn qua c*̃ng phải mặc cảm,.
- Nếu như ngươi không đi, có tin ta không khách khí với ngươi hay không?
Ánh mắt Tiểu Long trầm xuống.
- Muốn ta đi c*̃ng được, các phải nói cho ta biết các ngươi là ai. Vì sao lại biết ta là tộc nhân c*̉a Chu Tước Hoàng tộc.
Nữ tử tóc đỏ này vô c*̀ng nghi hoặc, những người này tạo cho nàng một loại cảm giác không nói nên lời, ánh mắt cẩn thận đảo qua mọi người, dường như chỉ có hai người là nhân loại, những người khác đều là yêu thú, lại là yêu thú bát giai.
- Tiểu nha đầu, Chu Loan là gì c*̉a ngươi?
Huyền Hạo nhìn nữ tử tóc đỏ cười nhạt một tiếng rồi nói.
- Ồ, ngươi biết Đại tỷ c*̉a ta sao?
Ánh mắt nữ tử tóc đỏ nhảy lên, cực kỳ nghi hoặc. Lúc này nàng mới biết mình lỡ miệng, tức thì thở phì phò nhìn đám người trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư nói:
- Các ngươi rốt cuộc là ai?
- Tiểu nha đầu, một mình ngươi chạy đến đây sao? Ta có thể nói cho ngươi biết, người trong tộc các ngươi sắp đuổi tới rồi. Nếu như ngươi không chạy đi, có lẽ một lát nữa sẽ bị tóm về.
Huyền Hạo chắp tay đứng, ánh mắt nhìn chăm chú về phía xa.
- Ồ? Ngươi nói thật sao?
Nữ tử tóc đỏ nghe vậy tức thì có chút bối rối, nàng mới chạy ra được không bao lâu, không thể cứ như vậy mà bị bắt trở về tộc được.
- Chúng ta là ai cho dù nói ngươi c*̃ng không biết. Đi đi, đừng quản tới chúng ta.
Tiểu Long nói.
- Vậy được rồi, các ngươi nói cho ta biết các ngươi đi đâu được không?