- Vậy thì được.
Lục Tâm Đồng lại nhìn về phía nữ tử tóc đỏ nói:
- Ta nói sẽ không để cho nàng ta giết ngươi thì nhất định nàng ta sẽ không giết được ngươi.
- Đa tạ tiểu thư.
Ngộ Linh Tôn giả ôm quyền nói, trong lòng vui vẻ, cái mạng này xem như đã nhặt được về.
Mà khi Ngộ Linh Tôn giả nói xong, ánh mắt Lục Tâm Đồng đột nhiên biến đổi, một cỗ sát ý tràn ra:
- Bởi vì ta sẽ đích thân giết ngươi, ta ghét nhất là người c*̉a Nguyệt Long các.
Sưu Sưu.
Nói trong, ống tay áo Lục Tâm Đồng run lên, linh lực tuôn ra mang theo một cỗ khói độc. Trong tay áo, một tiếng chi chi kỳ quái đột nhiên vang lên.
- Ngươi..
Sắc mặt Ngộ Linh Tôn giả đại biến, thân ảnh muốn chạy trốn thế nhưng chung quanh lại có một cỗ lực lượng không gian bao phủ khiến cho hắn không thể nào nhúc nhích. Linh hồn c*̃ng run rẩy, một vật dữ tợn giống như ác quỷ trực tiếp hóa thành một đạo hắc mang trong nháy mắt tiến vào trong mi tâm hắn.
- A...
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Vật dữ tợn giống như ác quỷ kia từ trong mi tâm Ngộ Linh Tôn giả chui ra.
Phanh Phanh.
Thân thể Ngộ Linh Tôn giả trực tiếp nổ tung, hồn anh bị cắn nuốt. Vật dữ tợn kia c*̃ng trở về trong cơ thể Lục Tâm Đồng rồi biến mất không thấy. Ngay cả bản thân Ngộ Linh Tôn giả c*̃ng không biết mình chết vì vật gì.
Lục Thiếu Du không cảm thấy có chuyện gì, tuy rằng hắn không biết người c*̉a Nguyệt Long các tới Linh Hoàng nhai làm gì, thế nhưng không ngờ lại gặp phải người này ở đây. Coi như vừa rồi Lục Tâm Đồng không ra tay đánh chết người này thì Lục Thiếu Du c*̃ng sẽ không bỏ qua người c*̉a Nguyệt Long các. Dù sao giết một người c*̉a Nguyệt Long các c*̃ng không có thiệt.
Một cái giơ tay nhấc chân đánh chết một Linh Tôn nhất trọng, Lục Tâm Đồng phủi tay, ánh mắt nhảy lên, nhìn nữ tử tóc đỏ phía trước rồi nói: