- Tiểu thư, ta vô tình mạo phạm, tha cho ta một mạng có được không?
Lão giả nhanh chóng chạy trối chết, miệng cầu khẩn.
- Ta chưa nói muốn mạng c*̉a ngươi a, ta chỉ đang nhàm chán, chơi với ngươi một lát thôi mà. Sao ngươi lại chạy cơ chứ?
Nữ tử kia dịu dàng nói.
- Ồ, có yêu thú tới.
Nữ tử áo đỏ vừa nói xong, ánh mắt biến đổi, nhìn về phía trước.
- Chư vị, cứu mạng. Ta chính là Ngộ Linh Tôn giả c*̉a Nguyệt Long các. Chắc chắc ta sẽ hậu tạ.
Lão giả đang chạy trối chết lúc này c*̃ng nhìn thấy một đầu yêu thú phi hành khổng lồ đang bay tới, miệng tức thì hét lớn cầu cứu. Người cưỡi yêu thú phi hành hơn phân nửa là nhân loại. Bên trong Linh Hoàng Nhai này gặp được nhân loại, hắn c*̃ng không quan tâm là tốt hay là xấu, mở miệng ra lập tức cầu cứu. Dù sao giữ mạng vẫn quan trọng hơn.
- Ca ca, là người c*̉a Nguyệt Long các.
Phía trước vang lên tiếng hét lớn, ánh mắt Lục Tâm Đồng biến đổi, trong mắt hiện lên hàn ý nhàn nhạt. Đối với Nguyệt Long các này nàng c*̃ng không có ấn tượng gì tốt cả.
Sưu.
Trong nháy mắt, Ngộ Linh Tôn giả c*̃ng đi tới trước Thiên Sí Tuyết Sư. Khi nhìn thấy Thiên Sí Tuyết Sư khổng lồ, sắc mặt hắn lập tức có chút biến hóa, không biết là vì cảm nhận được Thiên Sí Tuyết Sư bát giai hay là nhớ tới chuyện gì đó.
- Này, ta sắp đuổi tới ngươi rồi.
Sau lưng lão giả lại vang lên thanh âm c*̉a nữ tử áo đỏ. Thanh âm thanh thúy c*̀ng đáng yêu, thế nhưng thanh âm này rơi vào trong tai lão giả kia chính là thanh âm đòi mạng.
- Chư vị, cứu mạng.
Ngộ Linh Tôn giả lúc này c*̃ng không quản được nhiều nữa, trực tiếp phóng về phía Thiên Sí Tuyết Sư.
- Nếu dám tiến lên một bước ngươi nhất định sẽ chết.
Một tiếng quát lạnh lẽo từ trong miệng Lục Tâm Đồng vang lên. Lúc này Thiên Sí Tuyết Sư c*̃ng dừng lại, thân thể khổng lồ xoay quanh không trung.