Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, trên khuôn mặt hiện lên sự kinh ngạc. Linh kỹ chuyên môn công kích linh hồn vô c*̀ng hiếm thấy, thế nhưng c*̃ng không phải là không có. Thiên Linh Diệt Hồn Chỉ c*̉a hắn chính là linh kỹ chuyên môn công kích linh hồn. Nhưng loại công kích linh hồn bằng âm ba này vô c*̀ng khó gặp.
Tu luyện linh kỹ Địa cấp cao giai, Lục Thiếu Du không biết hiện tại mình có thể tu luyện thành công hay không, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ. Hắn đoán, có lẽ hắn muốn tu luyện thành công linh kỹ này c*̃ng không thành vấn đề.
Sưu.
Trên không trung yên tĩnh, Thiên Sí Tuyết Sư hóa thành một đạo lưu quang màu trắng xẹt qua trên không trung rồi biến mất không thấy gì nữa.
Trong một sơn mạch cực kỳ yên tĩnh, khắp nơi trắng phau. Lúc này đã tới hoàng hôn, mặt trời ngả về phía tây. Cả đình viện tinh xảo trong sơn mạch này bị nhuộm thành màu ráng đỏ c*̉a buổi chiều.
Đình viện này không nhỏ, thế nhưng cực kỳ tinh xảo. Lúc này có một đạo thân ảnh nho nhỏ đang khua một thanh đoản kiếm trong tay, khí thế coi như bất phàm. Mà tiểu đồng này dường như mới chỉ có bốn tuổi.
Mà lúc này trong đình viện có một nữ tử tuyệt mỹ đang đứng bên cạnh, khuôn mặt không chút trang điểm, trên đầu là mái tóc đen nhánh, có chút mất trật tự, cái eo nhỏ, nhìn qua có vài phần giống như tiên tử hạ phàm. Khuôn mặt tuyệt mỹ, ngũ quan tinh xảo, nhìn qua nhu nhược mà ưu nhã. Lúc này nhìn đứa bé gái trước mặt, trong mắt nữ tử này hiện lên sự ôn nhu.
- Thiếu chủ, vừa mới nhận được tin tức quan trọng từ trong giới.
Một bóng đen đáp xuống, sau khi đi tới trước mặt thân ảnh xinh đẹp này lập tức hành lễ.
- Nói đi, có chuyện gì.
Ánh mắt c*̉a nữ tử xinh đẹp này thu hồi, ánh mắt ôn nhu khi nhìn đứa bé kia trong lúc vô hình đã chuyển thành lạnh lùng c*̀ng với uy nghiêm khiến cho người khác nhìn vào không khỏi phát lạnh. Mà người này chính là Lăng Thanh Tuyền.