Sưu.
Trong kiếm rộng màu vàng có một đạo quang mang lóe lên, một thân thể mặc trường bào màu trắng xuất hiện trong sơn động. Thân thể ngày nguyên vẹn không chút sứt mẻ, tóc dài xõa vai, chỉ lạ là làn da lúc này lại dán chặt lấy khung xương.
Thế nhưng khi thân thể này xuất hiện, cả không trung đột nhiên run lên, ngọn núi khổng lồ trong khoảnh khắc khẽ lay động, giống như địa chấn. Chung quanh ngọn núi, mặt đất bắt đầu rạn nứt. Ngay cả ánh sáng trên không trung c*̃ng bắt đầu lờ mờ.
Một cỗ năng lượng còn sót lại trên thân thể này c*̃ng đủ để khiến cho năng lượng biến hóa, đủ thấy được chỗ khủng bố c*̉a hắn. Nếu như người này còn tại thế, không biết sẽ cường hãn tới bực nào.
- Kim Huyền tiễn biệt chủ nhân.
Kim Huyền lăng không đứng đó, ánh mắt run lên, nước mắt rơi xuống, hành lễ với thân thể màu trắng kia. Khi trước chủ nhân hắn cầm trong tay Chấn Thiên dùng thực lực tuyệt đỉnh khiêu chiến quần hùng, chưa từng một lần bại qua. Khi đó chủ nhân hắn cường hãn nhường nào, phong hoa tuyệt đại nhường nào. Thế nhưng hiện tại lại hóa thành một đống xương trắng ở trước mặt hắn.
- Đệ tử Dương Quá tiễn biệt sư phụ.
Giờ phút này Dương Quá c*̃ng cung kính quỳ gối dập đầu trên không trung.
Ông.
Trong thạch động, thanh kiếm màu vàng giống nhưu có linh tính, phát ra tiếng kiếm minh như rên rỉ, xoay quanh thân thể màu trắng mãi lâu không chịu rời đi.
Dương Quá nhìn vào thanh kiếm trước mặt. Thanh kiếm này chính là binh khí Chấn Thiên c*̉a sư phụ hắn. Không ngờ Chấn Thiên này đã thông linh, không nỡ rời xa sư phụ.
- Chấn Thiên, để cho sư phụ nghỉ ngơi đi.
Dương Quá khẽ nói, cánh tay nhấc lên rồi duỗi ra.
Ông.
Thanh kiếm màu vàng xoay quanh thân thể màu trắng một vòng, tiếng nổ vang vọng không ngừng, lúc này nó mới rơi vào trong tay Dương Quá.