Huyền Hạo nói.
- Bá phụ, vậy Tiểu Long không có việc gì lớn chứ?
Lục Thiếu Du hỏi, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Nhìn bộ dáng khẩn trương c*̉a Lục Thiếu Du, Huyền Hạo nói:
- Nó không xảy ra chuyện gì quá lớn, nhưng lại có chút phiền toái nhỏ mà thôi. Chỉ cần một chút thời gian tĩnh dưỡng là được.
- Vậy là tốt rồi.
Lục Thiếu Du nói, trong lòng c*̃ng yên tâm. Lần này coi như Tiểu Long gặp một lần đại nạn, cơ hồ là cửu tử nhất sinh, thế nhưng ngược lại c*̃ng nhận được lợi ích không nhỏ. Ít nhất thực lực c*̃ng có không ít tiến bộ.
- Thiếu Du, nói ta những chuyện mà Tiểu Long trải qua những năm này đi.
Nhìn Tiểu Long nằm trên giường đá, Huyền Hạo ngẩng đầu nói với Lục Thiếu Du.
- Vâng.
Lục Thiếu Du gật đầu, hắn biết Huyền Hạo muốn hiểu rõ tình huống mấy năm nay c*̉a Tiểu Long cho nên hắn lập tức đem chuyện khi trước làm sao mình gặp được Tiểu Long, cuối c*̀ng lại nói tới thời điểm hắn và Tiểu Long c*̀ng ở trong sơn mạch Vụ Đô, rồi sơn mạch Vụ Hải, trên Vân Dương Tông, xông vào Vụ Tinh Hải đạt được Huyền Vũ thần xác c*̀ng với mật địa Thiên đảo. Tất cả mọi chuyện đều kể rõ.
Huyền Hạo nhìn Tiểu Long, nghe vô c*̀ng chăm chú. Nghe Lục Thiếu Du nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Đa tạ ngươi, những năm này may mắn là có ngươi ở bên cạnh nó.
- Là ta may mắn có được Tiểu Long bên cạnh, nếu không có Tiểu Long không biết ta đã chết mấy lần rồi.
Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói.
- Ngươi c*̃ng không phải nhân loại bình thường.
Huyền Hạo khẽ nói, lại nhìn Tiểu Long nói:
- Ta thiếu nợ Tiểu Long quá nhiều.
- Trong lòng Tiểu Long c*̃ng hiểu rõ, nếu không phải có chuyện đặc biệt thì sẽ không có ai lại đi rời bỏ cốt nhục c*̉a mình. Cho nên đệ ấy chưa từng trách bá phụ c*̀ng bá mẫu.