Nhìn bộ dáng suy yếu c*̉a phụ thân, Tiểu Long gật đầu nói:
- Được, con sẽ thả bọn họ. Chúng ta đi tìm mẫu thân.
- Hảo hài tử.
Huyền Hạo nhìn thấy Tiểu Long đáp ứng, sau khi yêu đan tự vỡ, giờ phút này hắn rốt cuộc c*̃ng không nhịn được nữa mà tiếp tục phun ra một ngụm máu rồi ngất đi.
- Phụ thân.
Tiểu Long hét lớn, từng đạo thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du đánh xuống người Huyền Hạo.
- Tiểu Long, cha đệ cần thời gian khôi phục. Chúng ta đi trước đi.
Lục Thiếu Du nói, tay đem mấy viên đan dược có tác dụng nhét vào miệng Huyền Hạo.
- Vâng.
Tiểu Long gật đầu, ngẩng đầu nhìn Huyền Cốt nói:
- Lần này ta nể mặt cha ta. Ta lặp lại lần nữa, từ nay về sau ta c*̀ng cha ta sẽ không có một chút quan hệ nào với các ngươi. Nếu như sau này các ngươi còn dám tới gây chuyện với ta, ta gặp một sẽ giết một.
Thanh âm quanh quẩn giữa không trung, hai mắt Tiểu Long đỏ rực. Thanh âm khàn khàn, ánh mắt nhìn hạp cốc phía dưới, cười lạnh nói:
- Nhưng mà hiện tại có một ít đồ thuộc về ta, ta phải mang đi. Ta tuyệt đối sẽ không để cho các ngươi chiếm tiện nghi.
Nhìn hạp cốc phía dưới, Tiểu Long kết thủ ấn, quanh thân có một cỗ năng lượng vô hình lan tràn.
Ầm ầm.
Đột nhiên cả sơn mạch có hình quy xà tương giao trong mạch cốc vang lên tiếng nổ. Cả tòa sơn mạch lung lay giống như sắp đổ.
Đột nhiên, từ dưới hạp cốc xuất hiện một khe hở năng lượng cực lớn. Tất cả mọi người đều có thể thấy được năng lượng bên trong khe hở này dường như hô ứng với khí tức vô hình quanh thân Tiểu Long, có vẻ cực kỳ huyền ảo.
Trên hạp cốc, gợn sóng trong không gian bị nghiền nát. Một cỗ khí tức cổ xưa lặng lẽ lan tràn.
Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, sơn mạch hình Huyền Vũ phía dưới được một vòng quang mang kỳ dị bao phủ, giống như che khuất bầu trời. Một cỗ Yêu Hoàng khí từ bên trong quang mang tuôn ra. Cả thiên địa đều bị khí tức này ba phủ. Trong khoảnh khắc, cơ hồ ánh mắt tất cả tộc nhân Huyền Vũ nhất tộc trong lúc bất tri bất giác đều đỏ lên.