Đại trưởng lão ngắt lời Huyền Cốt rồi nói.
- Đại trưởng lão, đơn giản chính là ngươi không muốn cho Tiểu Long rời đi. Ngươi đừng quên, trên người Tiểu Long có Huyền Vũ thần xác c*̉a tiền bối trong tộc. c*̃ng tương đương với thân truyền đệ tử c*̉a người, ngươi dám động vào sao?
Huyền Vũ quát lên một tiếng.
- Hừ. Vậy thì c*̃ng phải phế bỏ tu vi. Thu hồi Huyền Vũ thần xác. Huyền Vũ thần xác c*̉a tiền bối, sao có thể để trên người kẻ có huyết mạch không tinh khiết?
Cơ mặt Đại trưởng lão run rẩy, cắn răng nói.
- Tam đệ...
Huyền Cốt khẽ thở dài nhìn Huyền Hạo rồi nói:
- Đệ xem...
- Tộc trưởng, không cần phải nói, ta sẽ không để cho tộc trưởng khó xử.
Huyền Hạo quay đầu nhìn Tiểu Long, thân thể lần nữa đạp vào không trung, ánh mắt nhìn mọi người chung quanh.
- Trong các người chỉ có một số người không chấp nhận sự tồn tại c*̉a Tiểu Long mà thôi. Nó không sai, người sai là ta. Tất cả chuyện hôm nay do một mình Huyền Hạo ta gánh chịu, không phải muốn phế bỏ tu vi sao? Vậy thì chuyện này c*̃ng do ta gánh chịu.
Thanh âm c*̉a Huyền Hạo vang lên rồi lan truyền ra xa. Thanh âm như sấm rền vang vọng trên không trung. Trong thanh âm hiện lên sự bất đắc dĩ.
Mà Huyền Hạo vừa mới dứt lời, quanh thân Huyền Hạo đã có một cỗ năng lượng vô hình lan tràn. Bên trong năng lượng lan tràn xen lẫn năng lượng thuộc tính thủy. Trong không gian, năng lượng thuộc tính thủy khiến cho thiên địa chấn động.
Ngay trong chốc lát có một đạo quang mang quỷ dị từ trên mặt Huyền Hạo tràn ra, đột nhiên hóa thành một hư ảnh quy xà tương giao cực lớn, giống như thú ảnh khi thi triển Huyền Vũ nộ vậy.
Ngao.
Hư ảnh khổng lồ này xuất hiện tức thì rít lên một tiếng giống rồng ngâm. Giờ phút này cả không gian run rẩy, từ bốn phương tám hướng có một cỗ năng lượng kinh khủng kéo tới. Đồng thời một cỗ Yêu Hoàng khí khủng bố lan tràn. Năng lượng khủng bố bắt đầu khiến cho không khí vặn vẹo.