- Ha ha, rốt cuộc tiểu gia hỏa con c*̃ng thừa nhận ta sao? Yên tâm đi, có tam thúc ở đây, hôm nay đừng ai mơ động đến con.
Vỗ vai Tiểu Long, Huyền Vũ lớn tiếng cười nói, trong mắt hiện lên sự vui vẻ, đẩy Tiểu Long ra đằng sau, thân thể hùng vĩ lăng không đứng đó, ánh mắt nhìn Huyền Phạt. Bàn tay nắm chặt, yêu nguyên mênh mông từ trong lòng bàn tay tràn ra, thân thể lao thẳng về phía Huyền Phạt, quát to:
- Có ta ở đây, ngày hôm nay đừng ai mong động tới nó.
- Huyền Vũ, ngươi thực sự hết thuốc chữa rồi.
Huyền Phạt nhảy lên, trường bào tung bay, gợn sóng trong không gian lắc lư rồi dạt ra. Một đạo quang mang màu lam từ trong thân thể bắn ra, yêu nguyên phô thiên cái địa khuếch tán.
Phanh.
Chấn động khủng bố khuếch tán, gợn sóng trong không gian như bị nghiền nát. Khí thế trên người Huyền Phạt lần nữa tăng lên. Dưới cỗ uy áp kinh người này, người có tu vi thấp đã sớm đỏ bừng mặt.
- Không ngờ tu vi c*̉a Đại trưởng lão đã tới bước này.
Sắc mặt mọi người kinh ngạc, vô số trưởng lão lúc này bị áp chế khiến cho mặt đỏ lên.
- Đây là thực lực như thế nào? Chẳng lẽ là yêu thú bát giai hậu kỳ đỉnh phong?
Dưới cỗ khí tức này cả không trung rung chuyển. Lục Thiếu Du thầm suy đoán trong lòng, khí tức này trong lúc vô hình khiến cho hắn bị ảnh hưởng. Tu vi c*̉a Đại trưởng lão này so với Huyền Tích quả thực là một trời một vực.
Ánh mắt Huyền Cốt lúc này c*̃ng biến hóa, mắt nhìn Huyền Phạt trên không trung, ánh mắt lóe lên bất định rồi thu liễm không thấy.
- Không ngờ thực lực c*̉a Đại trưởng lão lại tới một bước này a.
Trong mắt Huyền Vũ hiện lên sự vui vẻ, thế nhưng trong sự vui vẻ lại là ngưng trọng.
- Huyền Vũ, ngày hôm nay ngươi không bảo vệ được đầu nghiệt súc này đâu.
Huyền Phạt khẽ nói, ánh mắt lóe lên, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều mang theo lực lượng xé rách không gian. Trong giây lát đánh ra một đạo quang mang màu xanh giống như thiên thạch bắn về phía Huyền Vũ.