Huyền Phạt nói với Tử Hiên lão tổ xong, không để ý tới Tử Hiên lão tổ mà nhìn chằm chằm vào Tiểu Long, rồi Huyền Vũ nói:
- Tam hoàng, ngươi nhất định che chở cho đầu nghiệt súc này sao?
- Đại trưởng lão, Huyền Vũ Hoàng tộc có thể không thừa nhận nó. Thế nhưng nó là huyết mạch c*̉a nhị ca, đương nhiên c*̃ng là cháu c*̉a ta. Vì vậy ta nhất định phải bảo vệ nó.
Huyền Vũ quay đầu nhìn về phía Tiểu Long sau lưng, trường bào run lên, khí thế trên người tràn ra, nhìn thẳng về phía đại trưởng lão.
- Ngươi nói, ngươi là....
Ngược lại, toàn thân Tiểu Long run lên, lập tức nhìn qua Huyền Vũ rồi nói.
- Tiểu gia hỏa, cha con là nhị ca c*̉a ta. Ta chính là Tam hoàng thúc c*̉a con. Yên tâm đi, người khác không nhận con, thế nhưng Tam hoàng thúc sẽ nhận con. Ta đã đồng ý với cha con, vô luận thế nào c*̃ng phải bảo vệ con. Cho nên ngày hôm nay có Tam hoàng thúc con ở đây, con sẽ bình yên vô sự. Trừ phi ta chết.
Huyền Vũ nhìn Tiểu Long, ngẩng đầu nhìn qua không trung, thanh âm chắc nịch.
- Tam hoàng...
Nhìn qua Huyền Vũ, ánh mắt tràn ngập hàn ý c*̉a Tiểu Long chuyển thành ấm áp, thế nhưng ánh mắt lập tức trầm xuống nói:
- Cha con đâu rồi? Con muốn gặp cha con.
- Cha con bởi vì một chút chuyện cho nên tạm thời con không thể gặp được.
Huyền Vũ nói.
- Không được, hôm nay con muốn gặp cha.
Tiểu Long dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua không trung nói:
- Ngày hôm nay ai dám ngăn cản ta ta sẽ cho kẻ đó đẹp mặt. Ta sẽ cho đám rùa đen các ngươi hối hận.
- Nghiệt súc.
Huyền Phạt trầm giọng nói với Tiểu Long, lại nhìn Huyền Vũ:
- Tam hoàng, ngươi thực sự muốn bảo vệ đầu nghiệt súc này sao?
- Ta đã đáp ứng với nhị ca, vô luận thế nào c*̃ng phải bảo vệ tiểu gia hỏa này.
Huyền Vũ nói.
- Tộc trưởng, Tam hoàng vi phạm tộc quy, mong tộc trưởng định đoạt.