Lão giả áo lam lúc này c*̃ng từ khí tức trên người Lục Thiếu Du nhận ra tu vi c*̉a Lục Thiếu Du. Một kích vừa rồi c*̉a Lục Thiếu Du hắn c*̃ng không quá để vào trong mắt. Nhân loại này chỉ biết dựa vào hai kiện thần khí trên người mà thôi.
Trước thạch thất được năng lượng bao phủ, thân hình Huyền Vũ vội vàng bắn tới nói:
- Nhị ca, Tiểu Long đi ra rồi.
- Đi ra là tốt rồi. Một năm bốn tháng mười chín ngày, đi ra là tốt rồi.
Thanh âm trong thạch thất có chút kích động c*̀ng hưng phấn.
- Thế nhưng hiện tại đại ca c*̀ng với tất cả trưởng lão đã tới đó, có lẽ bọn họ sẽ không buông tha cho Tiểu Long. Nhị ca, huynh theo đệ ra ngoài đi.
Huyền Vũ nói.
- Tam đệ, nhị ca cầu đệ một chuyện.
Người trong thạch thất nói.
- Huynh nói đi.
Huyền Vũ đáp.
....
Trên hạp cốc, không gian như rung chuyển. Thanh âm c*̉a lão giả áo lam vừa dứt, hàn ý trong mắt bắn ra, bao phủ Lục Thiếu Du.
Trong không trung, mọi người không nói một tiếng nào. Sắc mặt tất cả trưởng lão đều khó coi, thế nhưng bởi vì thân phận cho nên mọi người đều kiềm chế. Đối phó với một hậu bối nhân loại, nếu như đồng loạt ra tay, quả thực chính là mất mặt.
- Ngươi gọi là Lục Thiếu Du đúng không? Thân mang Tử Lôi Huyền Đỉnh, Huyền Thiên Yêu Tôn là gì c*̉a ngươi?
Huyền Cốt nhíu mày, nhìn Lục Thiếu Du rồi hỏi.
- Huyền Thiên Yêu Tôn chỉ là một vị tiền bối mà ta kính trọng mà thôi.
Lục Thiếu Du trầm giọng nói.
- Có lẽ Huyền Thiên Yêu Tôn có chút quan hệ với ngươi. Lúc trước Huyền Thiên Yêu Tôn c*̀ng một vị tiền bối trong tộc ta có chút ân oán nhỏ. Huyền Tích trưởng lão chính là hậu nhân c*̉a vị tiền bối kia. Huyền Tích ra tay c*̃ng không tính là lấy lớn hiếp nhỏ. Huyền Tích trưởng lão, ra tay đi. Bắt lấy Lục Thiếu Du này.
Huyền Cốt nhìn về phía trước rồi nói.
Lão giả áo lam gọi là Huyền Tích nghe vậy, bàn chân đạp mạnh hư không rồi bước ra. Hai tay nắm chặt, yêu nguyên trên tay tuôn ra. Ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du lạnh lùng nói: