Phanh.
Trong đầu Lục Tâm Đồng vang lên một thanh âm trầm thấp, khí tức dễ dàng vượt qua bình chướng giữa Linh Tôn tứ trọng và Linh Tôn ngũ trọng. Tiếp đó, khí tức trên người Lục Tâm Đồng dùng khí thế như chẻ tre tăng vọt. Một cỗ khí tức khiến cho linh hồn người ta cảm thấy áp lực theo đó mà khuếch tán.
Phù.
Trong lúc Lục Thiếu Du đang lĩnh ngộ, miệng hắn thở ra một ngụm trọc khí, thủ ấn được thu lại. Cảm nhận sự chấn động cực lớn trong không gian, hai mắt hắn mở ra. Tinh quang trong mắt chợt lóe. Ánh mắt được thu lại, ánh mắt thâm thúy giống như biển cả.
- Tiểu ny tử này, không ngờ lại đột phá nhanh như vậy.
Lục Thiếu Du mỉm cười, ánh mắt có chút kin ngạc nhìn về phía Lục Tâm Đồng.
Sưu Sưu.
Mãi một lúc lâu sau, khí tức trên người Lục Tâm Đồng mới bình ổn trở lại. Cỗ khí tức quỷ dị bên trong hắc mang mới được thu liễm vào trong cơ thể. Thân thể mềm mại c*̉a nàng mới chậm rãi xuất hiện trong không gian.
Trong giây lát yên tĩnh ngắn ngủi, Lục Tâm Đồng mới mở mắt ra. Bên trong đôi mắt xinh đẹp bắn ra tinh quang khiến cho người khác không dám nhìn thẳng. Trong mi tâm, một đạo kim quang bắn ra quang mang khiến cho lòng người run sợ rồi ảm đạm thu liễm lại.
- Quả thực Tâm Đồng đột phá vô c*̀ng nhanh.
Thân ảnh lóe lên, Lục Thiếu Du đi tới trước mặt Lục Tâm Đồng rồi nói.
- Linh Tôn ngũ trọng, so với ta còn cao hơn.
- Ca ca..
Lục Tâm Đồng mỉm cười, ánh mắt chăm chú nhìn vào Lục Thiếu Du, trong mắt có chút biến hóa. Trong lúc vô hình nàng có cảm giác ca ca dường như đã thay đổi rất nhiều. Thế nhưng biến hóa như thế nào nàng c*̃ng không có cách nào có thể nói lên lời.
- Sao vậy?
Lục Thiếu Du nhìn thấy Lục Tâm Đồng vẫn đang nhìn mình, hắn mỉm cười nói.
- Muội cảm thấy dường như ca ca biến đổi không ít, nếu như muội đoán không sai, tu vi c*̉a ca ca nhất định đã tiến bộ không ít.