- A...
Thân thể mềm mại c*̉a Bạch Linh run lên, một cảm giác nóng rực từ giữa hai đùi truyền tới. Nhìn thấy vật ngạo nghễ kia nàng lập tức giật mình, vội vàng nhảy ra khỏi Hỏa Long đỉnh.
Sưu.
Cánh tay vung lên, yêu nguyên tràn ra, y phục trắng như tuyết trên mặt đất lập tức xuất hiện trên không trung. Thân thể trong nháy mắt xoay tròn, từng kiện y phục lập tức được mặc vào trên người.
- Thứ đồ chơi không nên thân, lại gây họa.
Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn thứ đồ chơi tùy tiện ngẩng đầu dưới thân, khi thân thể nhảy ra khỏi Hỏa Long đỉnh thì Bạch Linh đã mặt xong y phục. Chỉ là cái đầu một mực c*́i xuống, không dám nhìn thẳng về phía Lục Thiếu Du. Trong lòng giống như con nai chạy loạn, trống ngực đập thình thịch.
Lục Thiếu Du c*̃ng nhanh chóng mặc y phục, sau khi thu hồi Hỏa Long đỉnh, hai người đều không nói gì. Bầu không khí có chút xấu hổ.
- Nàng không sao chứ?
Lục Thiếu Du ho khan một tiếng, hỏi Bạch Linh:
- Cẩn thận kiểm tra một chút, nhìn xem có còn Huyết Độc sót lại hay không.
- Ta không sao.
Bạch Linh khẽ nói, mượn cợ phá tan bầu không khí xấu hổ. Chỉ là khi ánh mắt nhìn thấy Lục Thiếu Du không tự chủ được mà nghĩ tới cái vật ngạo nghễ dưới hai chân hắn. Đôi mắt xinh đẹp khẽ đảo, gò má đỏ bừng, không dám nhìn thẳng Lục Thiếu Du.
- Chúng ta lên tầng thứ hai, nàng c*̃ng nên điều tức một lát đi.
Thanh âm c*̉a Lục Thiếu Du vừa dứt, tâm thần khẽ động, hai người lập tức xuất hiện trong tầng thứ hai c*̉a Thiên Trụ giới.
Một lát sau, Lục Tâm Đồng kiểm tra Huyết Độc trên người Lục Thiếu Du, sau khi thu hồi từng đạo thủ ấn trên người hắn, sắc mặt Lục Tâm Đồng ngày càng nghi hoặc c*̀ng kinh ngạc, nói:
- Ca ca, sao trong cơ thể huynh không có Huyết Độc? Chỉ còn một chút dấu vết c*̉a Huyết Độc sót lại, thế nhưng vấn đề c*̃ng không lớn.