- Tốt rồi, ngươi có thể tiến vào.
Bạch Linh khẽ nói, thân thể mềm mại đã chìm trong nước chỉ có khuôn mặt tinh xảo lộ ra. Gò má đỏ ửng, đôi mắt xinh đẹp như ngập nước.
Lục Thiếu Du xoay người lại, mắt nhìn y phục c*̉a Bạch Linh rơi trên mặt đất, nghĩ đến thân thể linh lung ở trong Hỏa Long đỉnh, trong lòng không tự chủ được mà có chút rung động.
- Đây là việc chính sự, Lục Thiếu Du, ngươi đừng xấu xa như vậy.
Sau khi tự mắng bản thân một tiếng, chân khí trong người Lục Thiếu Du tràn ra, thân thể nhảy lên không trung. Cánh tay vung lên, bộ y phục màu xanh trên người chậm rãi rơi xuống đất lộ ra thân thể cường tráng. Toàn thân trơn nhẵn xuất hiện trước mặt Bạch Linh.
- Ngươi... Hạ lưu...
Bạch Linh không kịp tránh đi, nhìn thấy thân thể trần trụi c*̉a Lục Thiếu Du, cơ ngực cường tráng còn có vật đặc thù c*̉a nam nhân khiến cho nàng ngẩn ngơ. Khuôn mặt nóng rực, hai má đỏ ửng.
- Là nàng nhìn ta, ta nào có hạ lưu a.
Lục Thiếu Du nói thầm một tiếng, lập tức nhảy vào trong Hỏa Long đỉnh. Đầu năm nay nam nhân nhìn trộm nữ nhân là hạ lưu, nam nhân bị nữ nhân xem thì c*̃ng là nam nhân hạ lưu. Chung quy dù sao vẫn là nam nhân hạ lưu a.
Trong Hỏa Long đỉnh vốn không rộng là bao, Lục Thiếu Du tiến vào Hỏa Long đỉnh, hai người cơ hồ va chạm với nhau. Dưới ánh mắt soi mói c*̉a Lục Thiếu Du, một thân thể mềm mại trắng nõn như ẩn như hiện xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du.
- Không cho ngươi nhìn.
Bạch Linh ngẩng đầu, nhìn ánh mắt c*̉a Lục Thiếu Du, trong lúc vô ý dùng hai tay bảo vệ lấy bộ ngực ngạo nghễ ở dưới nước. Thân thể khom lại, rụt lại thành một khối, ngăn cản ánh măt c*̉a Lục Thiếu Du. Trên khuôn mặt động lòng người kia ửng đỏ tới tận mang tai.
Thế nhưng c*̃ng không thể cản được ánh mắt c*̉a Lục Thiếu Du, bởi vì nước vô c*̀ng trong cho nên thân thể mềm mại, uyển chuyển, lung linh, đám cỏ đen mơn mởn như ẩn như hiện giữa hai chân hiện lên, đôi chân thon dài trắng nõn càng làm toát lên một cỗ ý vị khó nói nên lời.