Bàn Hủy ôm quyền thi lễ, đánh giá Tử Hiên lão tổ. Càng đánh giá, trong lòng hắn càng run sợ, ánh mắt nghiêm trọng. Tu vi c*̉a lão giả mặc áo bào tím này tuyệt đối trên hắn. Thế nhưng dường như người này c*̃ng không có ác ý với Bối nhi c*̀ng Lục Kinh Vân. Có lẽ không phải tới tìm phiền toái. Bằng không Bối Nhi c*̃ng không trốn thoát về Phi Linh môn được.
- Ta đến tìm người.
Tử Hiên lão tổ ngẩng đầu quét qua không trung, nói:
- Lão quái vật, trốn lâu như vậy cuối c*̀ng ta c*̃ng tìm được ngươi.
Thanh âm dương dương tự đắc quanh quẩn trên không trung.
Trong một đình viện, Nam thúc đang khoanh chân ngồi đột nhiên mở mắt, thân ảnh lóe lên rồi biến mất.
Trong chớp mắt ngắn ngủi ngoài cửa Phi Linh môn đã có một đạo thân ảnh đáp xuống trước người Bàn Hủy c*̀ng Bàn Vân, người này chính là Nam thúc.
Nam thúc nhìn Tử Hiên lão tổ, nhìn bộ y phục màu tím, khuôn mặt quen thuộc kia, ánh mắt tức thì chuyển thành kích động, nói:
- Lão hồ ly, sao ngươi lại tới đây?
- Ta vốn định đến, thế nhưng trước khi tới đây còn bận xử lý một ít chuyện, ngươi không sao là tốt rồi. Không sao là tốt rồi.
Tử Hiên lão tổ nói.
- Quả thực biết nhau sao?
Lục Kinh Vân sững sờ? Ánh mắt khẽ đảo.
Trong tầng thứ hai Thiên Trụ giới, thời gian trôi qua như cát chảy.
Rống.
Một tiếng gầm gừ cực lớn vang vọng. Đôi mắt to lớn c*̉a Thiên Sí Tuyết Sư mở ra, khí tức tăng vọt, toàn thân tỏa ra sát khí hung hãn.
Sưu Sưu.
Một cỗ khí tức cường hãn trên người Thiên Sí Tuyết Sư tăng vọt. Thân thể khổng lồ nhanh chóng bành trướng, hai cánh chấn động mang theo tiếng xé gió. Năng lượng bàng bạc trong không trung rót vào trong cơ thể.
Trước khi chữa thương Lục Thiếu Du giao cho Thiên Sí Tuyết Sư một phần linh dịch còn lại trong linh trì. Cỗ linh dịch này Lục Thiếu Du c*̃ng đã để dành cho Thiên Sí Tuyết Sư từ trước. bảy phần linh dịch thì Thiên Độc Yêu Long phục dụng hai phần, Lục Thiếu Du c*̃ng không phục dụng. Bản thân hắn muốn đột phá phải nghĩ biện pháp khác.