- Này, lão gia hỏa, nếu như ngươi dám đánh chủ ý vào Bối nhi, sư phụ ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
Lục Kinh Vân từ sau tảng đá đi ra. Hai tay ôm Bối Nhi vào trong ngực. Vừa rồi lão gia hỏa này bay trên không trung a. Lục Kinh Vân từ nhỏ đã tiếp xúc với cường giả cho nên chỉ cần liếc mắt là nhận ra được thực lực c*̉a lão đầu này không kém.
- Ồ?
Mắt nhìn đứa bé từ sau tảng đá lao ra, toàn thân đứa bé này vô c*̀ng bẩn, có lẽ vừa mới bò ở trong khe hẹp dưới tảng đá lên. Tuy rằng nhìn qua vô c*̀ng bẩn thế nhưng khó có thể che giấu được sự nhanh nhẹn, ánh mắt đen nhánh sáng ngời c*̉a đứa bé này. Tử Hiên lão tổ nhìn qua Lục Kinh Vân, sau khi kinh ngạc ồ lên một tiếng rồi lập tức chộp về phía Lục Kinh Vân.
Sưu.
Dưới cỗ khí tức vô hình trên người Tử Hiên lão tổ, Bối Nhi không khỏi run sợ. Thế nhưng nhìn thấy lão giả này chộp về phía Lục Kin Vân, đôi mắt đen lúng liếng trừng lên, thân thể giống như thiểm điện từ trên vai Lục Kinh Vân bắn ra, trực tiếp cắn về phía Tử Hiên lão tổ.
Sưu.
Nhưng mà Bối Nhi còn chưa tiếp cận tới Tử hiên lão tổ thì thân thể nho nhỏ trực tiếp bị không gian bao phủ, không thể nhúc nhích. Mà Tử Hiên lão tổ c*̃ng nhanh chóng sờ qua người Lục Kinh Vân một lần.
- Căn cốt thanh kỳ, thể chất kinh người, hiếm thấy. Ồ? Lại là Vũ giả ngũ hệ, linh vũ song tu.
Trong nháy mắt khi kiểm tra, Tử Hiên lão tổ tức thì kinh ngạc, nghẹn họng nhìn trân trối, chẳng lẽ trong nhân loại khắp nơi đều có Vũ giả ngũ hệ, linh vũ song tu sao?
- Lão gia hỏa? Ngươi làm gì vậy? Mau thả Bối Nhi ra.
Lục Kinh Vân nhìn thấy bộ dáng c*̉a Bối Nhi, c*̃ng không biết lão già này giở trò gì mà hét lớn một tiếng. Nắm đấm trên thân thể nho nhỏ đánh về phía Tử Hiên lão tổ. Tuy rằng không tu luyện một chút chân khí nào, thế nhưng lực đạo này không phải là thứ mà đứa bé ba tuổi bình thường có thể so sánh. Sợ rằng là đứa trẻ mười mấy tuổi chịu một quyền này c*̉a nó c*̃ng bị đánh ngã xuống đất, sương xườn c*̃ng gãy mấy cái.