- Đừng nghĩ nhiều, chưa tới ba năm nữa chính là đại hội bốn tộc. Chúng ta phải chuẩn bị cho tốt. Đại hội bốn tộc lần này phải xem vào chúng ta rồi.
Ánh mắt Huyền Kình lóe lên, giống như khiến cho người khác nhìn vào phải thuần phục. Không gian chung quanh trong lúc vô hình có chút ẩm ướt, trực tiếp khiến cho thuộc tính trong thiên địa biến hóa.
- Đúng vậy, nghe nói trong Bạch Hổ Hoàng tộc c*̃ng có không ít người bất phàm.
Huyền Doanh nhíu mày, lại chuyển thành bộ dáng cao quý, lạnh lùng.
Sưu.
Thời gian trong tầng hai Thiên Trụ giới như cát chảy, khi Lục Thiếu Du lĩnh ngộ được hai tháng đột nhiên hắn dừng lĩnh ngộ. Hai mắt mở ra, ánh mắt thâm thúy lại sáng ngời giống như ngôi sao.
Trong tầng thứ nhất Thiên Trụ giới, thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện, lặng lẽ hiện lên trước mặt Bạch Linh.
Trong không gian tầng thứ nhất, lúc này đã trải qua nửa tháng, thương thế Bạch Linh dường như đã không còn gì đáng ngại.
Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ đang nhắm chặt mặt. vẻ yêu mị, uy nghiêm khiến cho người khác không dám sinh ra tâm tư khinh nhờn này, Lục Thiếu Du có chút động tâm.
Sưu.
Dường như cảm nhận được sự có mặt c*̉a Lục Thiếu Du, Bạch Linh thu thủ ấn lại. Quang mang rút vào trong cơ thể. Hai mắt mở ra, quang mang thu liễm, vẻ ôn nhu chợt hiện lên trong mắt khiến cho người khác chỉ cần nhìn vào một chút c*̃ng không tự chủ mà bị hãm sâu vào.
- Ngươi đã tới lâu chưa?
Bạch Linh từ từ đứng dậy, thân thể mềm mại, uyển chuyển hiện lên trong mắt Lục Thiếu Du. Một mùi hương nhàn nhạt bay vào trong mũi Lục Thiếu Du, giống như mùi hoa lan.
- Vừa mới tới, thương thế c*̉a nàng thế nào rồi?
Lục Thiếu Du hơi sững sờ, lúc này mới hồi phục tinh thần lại.
- Không còn gì đáng ngại, còn ngươi thì sao?
Bạch Linh nói, vừa rồi nàng c*̃ng nhìn thấy Lục Thiếu Du sững sờ, không hiểu sao nàng lại cảm thấy vui vẻ.