̣c trưởng Huyền Vũ tộc. (2)
- Tam trưởng lão, tộc quy không thể không tuân. Thế nhưng thiên phú c*̉a tiểu gia hỏa kia các ngươi c*̃ng đã nhìn thấy, Yêu Hoàng khí Thiên cấp, Huyền Kình và Huyền Doanh sau khi tiếp nhận truyền thừa c*̃ng chỉ đạt tới Địa cấp đỉnh phong mà thôi. Còn tiểu gia hỏa kia trời sinh đã là Thiên cấp. Trong Huyền Vũ hoàng tộc chúng ta từ lâu đã không xuất hiện qua Yêu Hoàng khí Thiên cấp rồi.
Sau lưng Huyền Vũ, một lão giả áo xanh bước ra, giống như là lăng không thuấn di. Vẻ mặt dường như có chút kích động, khí tức quanh thân tuyệt đối không kém Tam trưởng lão kia.
Ánh mắt Tam trưởng lão chớp động, cơ mặt run lên nói:
- Lời c*̉a Nhị trưởng lão tuy rằng có lý, bất quá Huyền Vũ nhất tộc ta c*̀ng Thanh Long nhất tộc tuyệt đối không thể co liên quan gì. Việc này dù sao c*̃ng cần đại hội trưởng lão biểu quyết.
- Đại hội trưởng lão? Ha ha. Vậy thì các ngươi cứ đợi tiểu gia hỏa này đi ra rồi hãy tổ chức đại hội trưởng lão đi.
Huyền Vũ cười ha ha, trong tiếng cười có chút giận dữ nói:
- Chư vị trưởng lão, bằng không hiện tại các ngươi cứ đi vào bắt nó đi ra đi.
- Hẳn Tam đệ đã quên, một khi có người ở trong Huyền Vũ điện thì cho dù là ai c*̃ng không thể tiến vào.
Huyền Cốt lạnh nhạt nói, ánh mắt thâm thúy như biển, khiến cho người ta nhìn không thấu.
- Đúng vậy, ta đã quên a.
Huyền Vũ như cười như không nói.
- Chung quy nó sẽ ra ngoài, ta muốn nhìn xem nó có thể ở bên trong bao lâu.
Y phục trên người Tam trưởng lão run lên, tinh quang trong mắt bắn ra, nhìn về phía hạp cốc.
- Vậy thì chư vị trưởng lão cứ chậm rãi nhìn xem.
Huyền Vũ cười cười, nhìn Huyền Kình c*̀ng Huyền Doanh nói:
- Huyền Kình, Huyền Doanh, hai người các ngươi lần trước mất bao nhiêu thời gian tiếp nhận truyền thừa?