̀i đi. (1)
- Thật đáng sợ.
- Huyền Kình và Huyền Doanh khổng hổ là người mạnh nhất trong đám người trẻ tuổi c*̉a tộc ta. Là kỳ tài ít thấy c*̉a Huyền Vũ nhất tộc.
- Đầu nghiệt súc c*̀ng nhân loại gọi là Lục Thiếu Du kia c*̃ng là yêu nghiệt.
Vô số ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi c*̀ng thán phục. Đối chiến bực này đã vượt quá dự đoán c*̉a bọn họ.
Trước ngọn núi có một thân ảnh sừng sững đứng đó, ánh mắt khẽ đổi thế nhưng c*̃ng không có động tác gì.
Sưu Sưu.
Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, bốn đạo thân ảnh bị rơi xuống lần nửa nhảy lên không trung mà đứng. Khí tức trên bốn đạo thân ảnh khổng lồ này suy yếu không ít. Vừa rồi vì thúc dục công kích, mấy người đều tiêu hao rất nhiều.
Khóe miệng Lục Thiếu Du còn lưu lại vết máu, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Long, Huyền Kình, Huyền Doanh. Mỗi lần Tiểu Long thi triển Huyền Vũ nộ, đều tiêu gần như cạn kiệt, sợ rằng c*̃ng không có cách nào chống đỡ được lâu. Thế nhưng Lục Thiếu Du phỏng đoán, hai người Huyền Kình c*̀ng Huyền Doanh này c*̃ng không khá hơn là bao.
Cảm nhận tình huống trong cơ thể mình, Lục Thiếu Du c*̃ng có chút lo lắng. Hắn c*̃ng đã tiêu hao gần hết, liên tiếp thi triển Thời Không Lao Ngục, lại còn thúc dục Tam thần quyết, tiêu hao khổng lồ, thế nhưng còn chưa tới tình trạng không có cách nào chèo chống được. Mặt khác hắn còn có tu vi linh lực. Thế nhưng lúc này c*̃ng không phải là lúc lạc quan. Vừa rồi hắn đã bị Huyền Vũ nộ c*̉a Huyền Doanh làm bị thương, tình huống có chút không ổn.
- Lục Thiếu Du, không ngờ ngươi lại có thể chống lại công kích thiên phú c*̉a ta. Xem ra, ngươi đã chống đỡ không nổi, thúc thủ chịu trói đi.
Huyền Doanh nhìn khóe miệng Lục Thiếu Du vương vết máu, nhẹ nhàng mở miệng nói. Thanh âm vẫn lạnh lùng như vậy.