Dừng một thoáng, hắn nói tiếp:
- Mặt khác, tiểu tử kia có đủ thực lực cùng thiên phú, mà lão đệ của ta đã đột phá song đế, sớm hay muộn Lục Thiếu Du cũng có thể tung hoành đại lục, có lẽ sau này khi Bạch Linh gặp phải nguy nan, tiểu tử kia có thể giúp đỡ bộ tộc chúng ta một tay.
- Lão tổ nghĩ tới chuyện lâu dài, ta hiểu được, chuyện kia hẳn cũng sắp tới rồi đi?
Đại trưởng lão có chút khẩn trương nói.
- Tính toán thời gian hẳn là nhanh tới, nhưng vẫn còn được chút thời gian tranh thủ.
Tử Hiên lão tổ nói.
- Tử Hiên tiền bối, các ngươi đang nói chuyện gì mà thần bí như vậy?
Tiểu Long tò mò hỏi.
- Tiểu tử, sau này ngươi sẽ biết, bây giờ ngươi nên cẩn thận ngẫm lại chuyện bản thân ngươi đi, trong quy tộc có chút lão ô quy thật cổ hủ, không sáng suốt như lão nhân ta đâu.
Tử Hiên lão tổ cười nói.
- Hừ, nói thế nào ta cũng phải về tìm được cha ta, sau đó đi Linh Hoàng nhai tìm mẹ của ta!
Tiểu Long cắn răng nói.
- Tiểu tử, có khí khái, hi vọng đám lão ô quy kia có thể khai sáng một ít đi.
Tử Hiên lão tổ mỉm cười, nhìn đại trưởng lão nói:
- Bạch Linh trúng huyết độc của Huyết Dực Yêu Bức bộ tộc đã thế nào?
- Lão tổ, ta chỉ có thể áp chế được thêm nửa năm, không thể hoàn toàn thanh trừ, huyết độc của bọn hắn cực kỳ lợi hại.
Đại trưởng lão nói.
- Đám lão thử tạp mao kia!
Ánh mắt Tử Hiên lão tổ chợt lóe, nói:
- Vậy đợi họ đi ra, ta xem lại thôi!
Quang quyển bao phủ đưa Lục Thiếu Du xuyên vào khe không gian, nhất thời hắn cảm giác có cỗ hấp lực khổng lồ hấp xả mình vào bên trong, không gian một mảnh trắng xóa, xa xa có ánh sáng lóe ra, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, năng lượng thiên địa vô cùng nồng đậm.
Xuy!
Bạch mang chợt lóe, Lục Thiếu Du cảm giác thân thể mình run lên, quang quyển biến mất, hắn phát hiện mình đang đứng ở một nơi u tối kỳ dị, không gian cực kỳ rộng lớn, giữa không trung tựa hồ có ánh sáng quỷ dị chợt lóe liền biến mất.