Hiện ra trước mặt Lục Thiếu Du chính là một mỹ nam tử, nhưng nếu nhìn kỹ lại thấy là bộ dáng trung niên, sau đó lại biến thành lão giả sáu mươi tuổi, khi hắn nhìn kỹ lại mới thấy rõ ràng đó là một lão giả sáu mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hồng nhuận trắng nõn, ngũ quan tinh mỹ, rõ ràng là sáu mươi tuổi nhưng phảng phất như chỉ mới hai ba mươi tuổi.
- Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc.
Ánh mắt Lục Thiếu Du chợt lóe, nghĩ thầm.
- Sao vậy, bất ngờ lắm sao, ngồi xuống nói chuyện đi!
Lão giả mỉm cười nói, phong độ nhẹ nhàng, nhìn qua thật sự không tầm thường.
- Đa tạ tiền bối!
Lục Thiếu Du đè nén nỗi rung động trong lòng, ngồi xuống ghế.
- Linh Vũ song tu, Vũ giả ngũ hệ, trong nhân loại lại còn xuất hiện kỳ tài có thiên phú như thế.
Lão giả mỉm cười nói:
- Lão quái vật kia gần đây thế nào?
- Tiền bối, không biết tiền bối nói ai?
Lục Thiếu Du nghi hoặc hỏi.
- Lại quên nói rõ với ngươi.
Lão giả cười nói:
- Là ai đưa Thanh Linh khải giáp cho ngươi?
- Là một vị trưởng bối tự xưng Nam thúc ban cho đệ tử.
Lục Thiếu Du thoáng do dự, sau đó trả lời.
- Nam thúc?
Ánh mắt lão giả xoay chuyển, sau đó chợt phục hồi lại, nói:
- Đúng vậy, lão quái vật kia từng có một danh hào, tên là Thiên Linh đan Tôn, ngươi nói Nam thúc hẳn là hắn chứ?
- Tiền bối, ngươi có biết Nam thúc?
Lục Thiếu Du kinh ngạc, không nghĩ tới vị cường giả của Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc này lại biết được Nam thúc.
- Đâu chỉ là biết thôi.
Lão giả mỉm cười nói:
- Thanh Linh khải giáp vốn là của ta, lại bị lão quái vật mượn gió bẻ măng lấy được mà thôi, ngươi có liên hệ thế nào với hắn, lại đem cả Thanh Linh khải giáp đưa cho ngươi, chẳng lẽ ngươi là đệ tử của hắn sao?