Mọi người vô cùng rung động mở to mắt, Thanh Ly bị chặt đứt tám cự vĩ, thân thể chật vật vô cùng, toàn thân đầm đìa máu tươi, chân khí hoàn toàn ảm đạm.
Ánh mắt Hồng La trầm xuống, con trai bị trọng thương tới như vậy, trong mắt tràn ngập hàn ý, thân ảnh biến mất tại chỗ.
- Ai!
Nhìn theo thân ảnh Hồng La biến mất, đại trưởng lão khẽ thở dài.
- Thiếu Du cẩn thận!
Bạch Linh quát lớn:
- Đi xuống đi!
Lục Thiếu Du không hề dừng lại, trảo trái siết chặt, một đạo hư ảnh kim long b*n r* hung hăng lao về hướng Thanh Ly.
- Đồ khốn, dám tổn thương Ly nhi như thế, lòng dạ độc ác, không lưu ngươi lại không được!
Thân ảnh Hồng La lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du, thủ ấn kết xuất, yêu nguyên ngưng tụ thành bạch sắc dải lụa mang theo cuồng phong gào thét, bộc phát ra uy áp thật lớn nháy mắt lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du.
- Không xong!
Lục Thiếu Du cảm nhận được biến cố, muốn xoay người cũng đã không kịp nữa.
- Ta kh áo, ta cũng tìm một đệm lưng!
Lục Thiếu Du quát lạnh một tiếng, dù sao đã không kịp né tránh, vì vậy cũng không quản tới công kích sau lưng, ánh mắt phát lạnh, một quyền mang theo hư ảnh kim long tiếp tục đánh thẳng về hướng Thanh Ly.
- Ngao!
Hư ảnh kim long trực tiếp rơi lên người Thanh Ly đang bị trọng thương, lúc này Thanh Ly bị chặt đứt tám đuôi, bị chà đạp như vậy làm sao còn khả năng đối kháng.
- Phanh!
Thân thể đầm đìa máu tươi của hắn rơi thẳng xuống đất, thân hình như vẫn thạch thẳng tắp nện xuống quảng trường.
- Oanh long!
Quảng trường sơn băng địa liệt, ném ra một hố sâu thật lớn, mặt đất đều nứt nẻ.
- Phốc!
Thân thể Thanh Ly kéo dài dưới đất thành khe rãnh, miệng không ngừng phun máu tươi, nhuộm đỏ cả mặt đất.
Cùng một thời gian dải lụa bạch sắc cũng rơi lên lưng Lục Thiếu Du.