Lúc này nhìn Lục Thiếu Du thật giống như mãnh hổ vồ mồi, uy thế kinh người dữ tợn, Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực chấn khai không gian như tia chớp lao thẳng tới Thanh Ly.
- Hừ!
Thanh Ly híp mắt, tám cự vĩ cuộn lên, yêu nguyên phong hệ tràn ra, không ngừng điên cuồng thổi quét.
Không gian run rẩy, tám cự vĩ bắn tới, trộn vỡ hư không, năng lượng dao động đáng sợ không ngừng khuếch tán.
Không gian xung quanh nổ tung thành từng khúc, nặng nề va chạm về hướng Lục Thiếu Du, chỉ sợ đây là một kích toàn lực của Thanh Ly, nếu Vũ Tôn thất trọng bị công kích cũng phải trốn tránh.
- Hống…
Lục Thiếu Du vẫn lao thẳng tới trước, không hề né tránh.
Tám cự vĩ vỡ áp không gian, trong khoảnh khắc bao phủ lấy hắn, có vài cự vĩ trực tiếp quất thẳng lên người Lục Thiếu Du.
Cùng một thời gian, Lục Thiếu Du cũng không để ý tới thân hình bị đẩy lui, thân thể khổng lồ run lên, trảo phải vung lên, gấp khúc chộp tới.
- Tê Thiên Liệt Địa Trảo!
Công kích ầm ầm đánh thẳng vào một cự vĩ đang quất lên người hắn.
Hưu!
Phong vân biến sắc, năng lượng hỏa hệ lan tràn, trảo ấn nháy mắt chộp vào một cự vĩ, xé rách cả không gian, sắc mặt Thanh Ly đại biến, hắn không nghĩ tới Lục Thiếu Du lại dùng thân thể kháng cự công kích, chỉ muốn xé đứt đuôi của mình.
- Ca!
Hư không run rẩy, trảo ấn xé ra từng khe không gian tối đen, một cự vĩ lập tức bị bắt giữ.
Hổ trảo bén nhọn xuyên vào trong cự vĩ, máu tươi phun tràn, trảo ấn cũng chỉ xé rách làn da bên ngoài mà thôi, còn chưa tới mức đánh đứt được cự vĩ.
- Ngao!
Mặc dù là như thế, Thanh Ly cũng đau đớn rít gào, cự vĩ điên cuồng vặn vẹo, muốn tránh thoát một trảo của Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du mặc kệ hắn giãy dụa, siết chặt hổ trảo, trong mắt lộ tia cười lạnh.
- Ngao!
Thanh Ly đau đớn giận dữ, yêu nguyên dao động, bảy cự vĩ còn lại cuộn tròn hung hăng đập tới, va chạm thẳng về hướng Lục Thiếu Du.