Đại trưởng lão nói, sau đó truyền âm cho các trưởng lão, sắc mặt họ lập tức biến hóa, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du khác hẳn lúc trước.
- Nếu là như thế chúng ta không có ý kiến, Lục Thiếu Du có thể xem như nửa tộc nhân, lại là vị kia…
Nhị trưởng lão còn chưa nói xong, đã bị đại trưởng lão trừng mắt, lời tới bên miệng liền nuốt trở về, không còn ai có thêm ý kiến gì khác.
- Ta rốt cục có sâu xa gì với Cửu Vĩ Yêu Hồ, còn là nửa tộc nhân, trên người ta cũng không có huyết mạch Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc a?
Lục Thiếu Du nghi hoặc nhủ thầm.
Ánh mắt Hồng La cùng Thanh Ly chợt lóe, vừa rồi lời truyền âm của đại trưởng lão cả hai người đều không biết.
- Đại trưởng lão, nhân loại này có sâu xa gì với tộc chúng ta?
Do dự một thoáng, Hồng La chợt hỏi.
- Tộc trưởng, việc này ta sẽ nói với ngươi tường tận, chẳng lẽ ngươi còn chưa tin tưởng được ta sao?
Đại trưởng lão hỏi ngược lại.
- Hồng La tự nhiên tin tưởng đại trưởng lão.
Thần sắc Hồng La có chút biến hóa, lại hữu ý vô ý liếc nhìn Lục Thiếu Du.
- Thanh Ly, việc này còn cần ngươi đồng ý, nếu ngươi không muốn, nhất định muốn giao thủ với Bạch Linh, vậy phải đợi thương thế của nàng lành hẳn các ngươi có thể tiếp tục đối chiến cũng được.
Đại trưởng lão nói.
- Không cần!
Thanh Ly nói, ánh mắt băng sương nhìn Lục Thiếu Du:
- Nhân loại nhỏ bé, ta rất bội phục dũng khí của ngươi, ta mặc kệ ngươi có quan hệ gì với Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc, nhưng ngươi muốn động thủ với ta vậy phải nhớ kỹ, vạn nhất tử vong thì đừng hối hận, vốn ngươi không có tư cách động thủ với ta, nhưng hôm nay ta cho ngươi cơ hội, ta sẽ cho ngươi biết ngươi ở trước mặt ta chỉ là kẻ hèn mọn!
- Hừ, một nhân loại đã nghĩ khiêu chiến Thanh Ly vương, quả thực muốn chết!
Một nữ tử xinh đẹp nhìn chăm chú vào Lục Thiếu Du, sau đó lại ôn nhu nhìn Thanh Ly vương.