- Đại trưởng lão, Bạch Linh đã phản tộc, nên bắt hỏi tội!
Bị ánh mắt đại trưởng lão quan sát, tâm thần Thanh Ly không khỏi run lên, địa vị của đại trưởng lão trong tộc, hắn không thể lay động, cũng không thể va chạm.
- Phản tộc, ai nói Bạch Linh phản tộc, đây là quyết định của hội trưởng lão sao, vì sao ta không biết, nhị trưởng lão, chuyện này ngươi biết không?
Đại trưởng lão liếc mắt nhìn Thanh Ly, lại bình thản nhìn qua lão giả bên cạnh.
- Hồi đại trưởng lão, việc này còn chưa có định đoạt, nhưng Bạch Linh tự tiện rời khỏi tộc, chống lại quyết nghị của hội trưởng lão, dựa theo tộc quy…
Lão giả kia bị ánh mắt của đại trưởng lão nhìn qua, có chút kinh hoảng nói.
- Nhị trưởng lão, theo ta được biết hôm nay mới là ngày quyết nghị cuối cùng của hội trưởng lão, hôm nay Bạch Linh đang ở trong tộc, tại sao lại có chuyện chống lại quyết nghị gì đó, trái lại các ngươi, gần đây thật náo nhiệt, thanh danh Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc gần đây truyền bá không nhỏ!
Đại trưởng lão nói xong, ánh mắt lóe tinh quang, chân khí run lên, làm sắc mặt các trưởng lão đều biến hóa.
- Không nghĩ tới hôm nay đại trưởng lão cũng tới, Hồng La ra mắt đại trưởng lão.
Một nữ tử phong vận đi tới, cúi người thi lễ nói.
- Thiếu Du, vị này chính là tộc trưởng Hồng La, còn có vị bên cạnh là nhị trưởng lão.
Bạch Linh truyền âm cho Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du có chút kinh ngạc, bởi vì hắn nhìn không thấu khí tức của Hồng La, nhưng mơ hồ cảm giác được so sánh với đại trưởng lão cũng không kém hơn bao nhiêu.
- Tộc trưởng!
Đại trưởng lão cúi người thi lễ.
- Đại trưởng lão miễn lễ, sao hôm nay ngài cũng tới.
Hồng La tiến lên đỡ đại trưởng lão, ánh mắt hữu ý vô ý lướt qua người Bạch Linh cùng Lục Thiếu Du.
- Lão thân đã lâu không ra ngoài hoạt động, hôm nay có náo nhiệt nên muốn ra nhìn xem.