- Vậy ngươi có bằng lòng lấy công chuộc tội?
Lão phụ nhìn Bạch Linh hỏi.
- Mời đại trưởng lão báo cho biết!
Bạch Linh cúi đầu, ánh mắt không khỏi liếc qua Lục Thiếu Du.
- Ta muốn ngươi trở thành tộc trưởng, ý của ngươi thế nào?
Đại trưởng lão hỏi.
- Đại trưởng lão, việc này ta không thể làm chủ!
Bạch Linh kinh ngạc nói.
- Ta nói được là được, Thanh Ly tự cao tự đại, vô tri lông bông, nếu để hắn làm tộc trưởng, không biết ngày sau sẽ phát sinh chuyện gì, cho ngươi kết hợp với hắn đúng là ủy khuất ngươi, hiện tại hắn đích xác không xứng với ngươi!
Lão phụ nói, ánh mắt nhìn qua Lục Thiếu Du:
- Tiểu tử, lời của ta vừa nói qua, thực lực mới là hết thảy, ngươi thấy thế nào?
- Lời này chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, nhưng tiểu tử cực kỳ đồng ý!
Lục Thiếu Du nói.
- Nếu ngươi cũng đồng ý, thì cứ như vậy đi!
Lão phụ nhìn hai người, nói:
- Lục Thiếu Du, ta muốn ngươi đánh một trận với Thanh Ly, đây là điều kiện ngươi đáp ứng ta, nếu ngươi thắng, Bạch Linh trở thành tộc trưởng, đồng thời chuyện giữa Bạch Linh cùng Thanh Ly cũng hủy bỏ. Nếu ngươi bại, Thanh Ly làm tộc trưởng, mà Bạch Linh nhất định phải kết hợp với Thanh Ly, đương nhiên, ta sẽ nói cho ngươi biết tin tức người ngươi muốn tìm, cho nên ngươi muốn thay đổi chuyện này, nhất định phải dùng thực lực đi thay đổi, hai ngươi có ý kiến?
- Ta đánh với Thanh Ly?
Lục Thiếu Du run lên, hiện tại Đại Hồn Anh không ở đây, hắn thật sự không nắm chắc.
- Không sai, chính là ngươi, ta định để Bạch Linh đối chiến, tuy thực lực nàng không kém, nhưng chỉ sợ không thắng được Thanh Ly, huống chi nàng đã bị thương, chỉ sợ không phải đối thủ của hắn.
Lão phụ nói.
- Tiền bối, ta là người ngoài, làm vậy thích hợp sao?
Lục Thiếu Du hỏi, trong lòng không phải không dám, chỉ là chuyện này quan hệ với Bạch Linh, vạn nhất…Lục Thiếu Du thật không dám tưởng tượng.