- Được!
Lục Thiếu Du gật đầu, tâm thần vừa động, Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực liền hiện ra.
Nhìn nữ tử tuyệt mỹ bên cạnh, mỗi lần gặp nàng nhịp tim Lục Thiếu Du đều đập nhanh, nhưng hắn luôn áp chế cảm xúc đó, dù sao Bạch Linh cũng là yêu thú, mà hắn xuyên qua, cửa ải chủng tộc trong lòng khó vượt qua, nhưng cảm xúc vì bị áp chế nên ngày càng gia tăng mãnh liệt.
- Chúng ta đi thôi!
Lục Thiếu Du ôm Bạch Linh vào lòng, hương thơm lan vào mũi, ôn hương trong lòng khiến hắn chợt run lên.
- Ngươi làm sao vậy?
Tựa hồ cảm giác được điều gì, Bạch Linh nhỏ giọng hỏi.
- Không có gì, chúng ta đi thôi!
Lục Thiếu Du cười khổ, vưu vật như vậy ở trong lòng mình, hắn không phân tâm mới là lạ.
- Ông ông!
Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực vỗ cánh bay lên, trực tiếp xuyên qua không gian, tốc độ còn nhanh hơn vừa rồi không ít.
Bên trong Luân Hồi cốc, Đại Hồn Anh di chuyển liên tục, dọc theo đường đi vô cùng cẩn thận, nhưng không phát hiện được có gì đặc thù, dùng tâm thần quan sát cũng chỉ có thể cẩn thận tìm kiếm khí tức của Tiểu Long.
Sưu sưu!
Bên trong một khe sâu, ba người Dương Quá cũng đang cẩn thận tìm kiếm.
Tận sâu trong dãy núi, núi non trùng điệp, xuyên phá trời cao, màn đêm bao phủ, tinh tú đầy trời.
Thanh Ly đứng trong phòng, sắc mặt tôn kính nhìn một nữ tử chừng bốn mươi tuổi, nữ tử dung nhan kiều mỵ, phong vận vẫn còn, làn da trắng nõn bóng loáng như ngọc, thậm chí thiếu nữ trẻ tuổi cũng không thể so sánh.
- Bắt được Bạch Linh hay không?
Nữ tử nhìn Thanh Ly hỏi.
- Không có, được một nhân loại cứu đi!
Ánh mắt Thanh Ly trầm xuống, hiện lên lãnh ý.
- Thanh Ly, lần này con làm ra động tĩnh quá lớn, khiến nhiều trưởng lão đã bất mãn, danh dự Cửu Vĩ Yêu Hồ bộ tộc cũng vì con mà bị hao tổn!