- Oanh long!
Một đạo tử kim lôi đình hiển lộ, lập tức oanh kích thẳng vào trảo ấn, nhất thời âm thanh nổ bạo đinh tai nhức óc vang lên, khí lãng đáng sợ gào thét khuếch tán, mặt đất nứt nẻ lan tràn như mạng nhện.
- Đặng đặng!
Kình khí tiếp xúc, thân thể Lục Thiếu Du run lên, bật lui ra sau mấy bước, mỗi bước đều giẫm ra khe lớn, lui mãi vài chục bước mới miễn cưỡng ổn định thân hình.
Mà giờ khắc này thân thể Huyết Dạ thuận thế hạ xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, đảo qua nhóm người Lục Tâm Đồng, nói:
- Ngươi tiếp tục trốn a, ngươi chạy thoát ta sẽ lập tức đánh chết bọn hắn, sau đó đem ngươi nghiền xương thành tro!
- Lão thử tạp mao, ta sẽ đem Huyết Dực Yêu Bức bộ tộc hoàn toàn diệt tộc!
Lục Thiếu Du thản nhiên nói, nhưng trong lòng cực kỳ ngưng trọng, hắn cũng không phải lo lắng cho mọi người, nếu mình thu mọi người vào Tử Lôi Huyền Đỉnh phong rời đi, điều này cũng không khó khăn, nhưng lúc này hắn còn phải đi tìm Tiểu Long, không có thời gian hao tổn ở đây, nhưng bây giờ lại không trốn thoát, dù là chạy thoát cũng không cách nào tìm được Tiểu Long.
- Kiệt kiệt, ngươi đừng hòng uy h**p ta, Huyết Dực Yêu Bức bộ tộc đông đảo, ngươi có thể giết bao nhiêu, nói thế nào ta phải tận lực suốt đời đem ngươi nghiền xương thành tro!
Huyết Dạ đã lâm vào trạng thái gần như điên cuồng, nếu không giết được nhân loại này hắn làm sao có thể bỏ qua.
- Biết ta làm sao tìm được các ngươi không, dù các ngươi chạy tới chân trời góc biển cũng không thoát khỏi tay ta, Bạch Linh đã trúng huyết độc của ta, dù nàng đi tới chân trời góc biển ta cũng biết được, kiệt kiệt!
Huyết Dạ âm lệ cười lạnh:
- Nhân loại, ngươi còn chưa biết hậu quả bị trúng huyết độc của ta đi, nếu trong vòng ba tháng không được ta tự mình giải độc, nàng sẽ khô cạn máu mà chết, ngươi liều mạng muốn cứu Bạch Linh, tính mạng cũng bị khống chế trong tay ta, ngươi tiếp tục trốn, ngươi sẽ trơ mắt nhìn thấy nàng tử vong!