- Lão thử tạp mao, tiếp tục đuổi đi!
Lục Thiếu Du thản nhiên quát, lúc này hắn cũng đã bỏ chạy được mấy canh giờ.
Sắc trời đã gần hoàng hôn, trong lòng Lục Thiếu Du càng ngưng trọng, hắn đã bị thương, mặc dù còn có thể duy trì tốc độ này, nhưng muốn thúc giục Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực cũng phải tiêu hao kinh người, so sánh với đối phương có thiên phú trời sinh chỉ sợ không kéo dài được bao lâu.
- Không thể tiếp tục như vậy!
Lục Thiếu Du nghĩ thầm, rõ ràng cảm giác mình sắp không chịu nổi, nếu còn tiếp tục tiêu hao tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Ánh mắt hắn đảo qua, phía trước xuất hiện dãy núi lớn, núi non trùng điệp, khe sâu liên miên, rừng cây xanh biếc vô biên vô hạn, dày dặc rậm rạp hơn những nơi khác.
- Vào rừng!
Ánh mắt hắn híp lại, Lục Thiếu Du không chút do dự, đôi cánh run lên, chớp mắt đã xuyên vào biển rừng bên dưới.
Vừa vào rừng, nơi nơi đều là đại thụ che trời, Lục Thiếu Du thu nhỏ Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực tới mức tận cùng, tốc độ vẫn vô cùng kh*ng b*.
- Ngươi trốn không thoát đâu!
Nhìn thấy Lục Thiếu Du lao vào rừng, thân hình Huyết Dạ thu nhỏ lại sau đó lao theo đi vào.
- Con chuột này thật sự muốn không chết không ngừng sao!
Ánh mắt Lục Thiếu Du ngưng tụ, tâm thần quan sát, Huyết Dạ cũng đang đuổi theo sau.
- Lão thử tạp mao, ta xem ngươi làm sao mà đuổi!
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, thân ảnh xuyên qua đại thụ che trời, ở trong rừng rậm bay vòng vèo, muốn trốn người tuyệt đối vô cùng thuận lợi.
- Chi chi!
Huyết Dạ gầm rú, vùng núi này đại thụ ngập tràn, tầm mắt bị giới hạn, muốn đuổi theo một người khó khăn hơn không ít, khiến cho hắn giận dữ không ngừng rít gào.
Lục Thiếu Du cấp tốc trốn loạn, ước chừng sau hai canh giờ mới có cảm giác cách Huyết Dạ ngày càng xa.