Đương nhiên, ở lúc bình thường yêu thú thất giai lại lựa chọn nói tiếng người, bởi vì nhìn qua như văn nhã hơn một ít, nhưng so sánh mà nói thú ngữ vẫn là dòng chính.
Sau khi hỏi được tin tức, Lục Thiếu Du thật bất đắc dĩ, bởi vì linh dược bán ra không thu kim tệ mà là đồng giá trao đổi.
Ở trong Tổ Yêu lâm không lưu thông kim tệ, có lấy kim tệ cũng vô dụng, nếu cần gì chỉ dùng vật trao đổi. Nói cách khác chính là không dùng tiền!
Lục Thiếu Du thật buồn bực, mặc dù hắn xem trọng không ít linh dược, nhưng người ta muốn dùng vật trao đổi, hắn lập tức mất đi hứng thú, thầm than linh dược rơi vào trong tay yêu tộc thật sự đáng tiếc.
Đi dạo không ít địa phương, có nhiều chỗ làm cho hắn thật bất đắc dĩ, thậm chí còn buôn bán nhân loại, trao đổi Linh bộc cùng Vũ phó, sinh ý cực kỳ nhộn nhịp, cũng như trong đại thành nhân loại chuyên mua bán yêu thú, dòng người khổng lồ, tiếng gầm gừ vang vọng không ngừng, một đám Linh bộc Vũ phó ủ rũ, muốn chết cũng không chết được.
Mà mọi người càng không ngờ chính là nhìn thấy một cửa hàng chuyên bán thức ăn, chỉ kinh doanh thịt người, yêu thú có thể cầm linh dược hay đan dược hoặc vật khác đi mua nhân loại, sau đó trực tiếp cắn nuốt, có thể nói cực kỳ tàn nhẫn.
Vừa nhìn thấy cảnh này Lục Tâm Đồng cùng Dương Quá đều muốn động thủ, lại bị Lục Thiếu Du ngăn cản, hắn cũng muốn phá hủy nơi này nhưng ngẫm lại chỉ biết cười khổ.
Loại địa phương như vậy ở trong Tổ Yêu lâm chỉ sợ không ít, hắn phá hủy một nơi phỏng chừng hôm sau lại xuất hiện, hoàn toàn không hữu dụng, ngược lại sẽ gây ra phiền toái. Đây chỉ là thế giới người mạnh sinh tồn, nhân loại cũng từng đánh chết yêu thú, ở trong thế giới này muốn sống sót chỉ có thể làm cho mình cường đại, nếu không gặp phải tai họa chỉ có thể chịu phận bất hạnh.