Trong Thiên Trụ giới, khí thế mênh mông tuyên cổ trường tồn khiến lão nhân áo đen kinh sợ. Giây lát sau lão nhân áo đen càng lúc càng cảm nhận nỗi sợ hãi. Lục Thiếu Du kết thủ ấn, trong lòng bàn tay hiện ra khí lưu xoay tròn, năm ngón co thành trảo chụp vào thiên linh cái của lão nhân áo đen trong nỗi kinh sợ của lão.
Lão nhân áo đen kinh ngạc bật thốt:
- Sao ngươi cũng biết...
Trong cơ thể lão nhân áo đen lan tràn lực cắn nuốt, mặt hắn nhăn nhúm vặn vẹo, trong đầu truyền đến cảm giác đau nhói, linh lực nhanh chóng bị cắn nuốt.
Lão nhân áo đen chưa nói hết câu đã chuyển thành gào thê thảm:
- A!
Lúc này lão nhân áo đen đã biết kết cuộc của mình là gì. Lục Thiếu Du biết bí pháp trong giới, thậm chí sử dụng còn giỏi hơn lão nhiều.
Linh lực bàng bạc trong người lão nhân áo đen liên tục từ tay Lục Thiếu Du truyền vào người hắn. Thời gian chậm rãi trôi trong khi Lục Thiếu Du cắn nuốt, ăn một Linh Tôn lục trọng không thể xong trong thời gian ngắn. Cho nên Lục Thiếu Du mới đi vào Thiên Trụ giới.
Cắn nuốt trong Thiên Trụ giới qua mười mấy canh giờ, khi linh lực bàng bạc trong người lão nhân áo đen bị nuốt gần hết sạch thì hồn anh trong đầu lão cũng bị kéo ra, tiến vào người Lục Thiếu Du ngay, trực tiếp lao vào đầu óc hắn.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hồn ảnh bị cắn nuốt, Đại Hồn Anh trong não Lục Thiếu Du hành động. Sát khí đột nhiên lan tràn, tiếp đó xông thẳng tới hồn anh bị cắn nuốt. Bàn tay Đại Hồn Anh ngưng tụ vòng xoáy lỗ sâu như thi triển Âm Dương Linh Vũ quyết, nuốt hồn anh của lão nhân áo đen vào người.
Đại Hồn Anh nuốt hồn anh Linh Tôn lục trọng, Lục Thiếu Du cảm giác Đại Hồn Anh đang từ từ luyện hóa, biến hóa càng mạnh hơn.
- Phù!
Làm xong tất cả, lão nhân áo đen hoàn toàn thành cái xác khô. Bàn tay Lục Thiếu Du bùng cháy linh hỏa đốt xác thành tro.