- Yêu tộc không liên quan lập tức lùi xuống hết, nếu bị tử thương thì đừng trách!
Lời Lục Thiếu Du nói quanh quẩn trên bầu trời, cường giả bách tộc biến sắc mặt, nhiều cường giả yêu tộc hơi ghét giọng điệu ngông cuồng của hắn. Bọn họ vốn không phải nhân loại nhưng trong tình huống này rất thích ngồi xem cọp đấu nhau. Bọn họ do dự một chút rồi ra lệnh yêu thú tộc mình lùi ra sau.
- Grao grao!
- Gru gru!!!
Yêu thú bách tộc thụt lùi, đại điện rung rinh. Mấy chục vạn yêu thú nhúc nhích gây ra động tĩnh không nhỏ. Tiếp theo gần đó chỉ có Hỏa Vũ Ngốc Ưng, Độc Yêu Hoa Giao, Hắc Lân Yêu Báo, yêu tộc vốn nghiêng về phía Hỏa Vũ Ngốc Ưng trong tình huống này cũng lựa chọn bàng quang.
Nhìn nhiều yêu tộc nghiêng hướng mình lúc này thụt lùi, Hỏa Lệ chửi thầm trong bụng, mắt lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
- Buông lời ngông cuồng, hôm nay các ngươi đừng hòng có ai rời đi được!
Vù vù vù!
Yêu thú ba tộc phát ra khí thế tỏa định Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, Tiểu Long vân vân. Yêu nguyên phô thiên cái địa ập đến, uy thế chấn động bốn phía dậy sóng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du âm trầm:
- Ba tộc các ngươi hôm nay tuyệt đối phải trả giá đắt!
Đại Hồn Anh phát ra sát khí vô hình khuếch tán, bốn phía tĩnh lặng, không khí như đông lại.
Lục Thiếu Du nhìn quét tất cả yêu thú ba tộc, khí lạnh rét xương phát ra từ người hắn, sát khí vô hình lạnh liễu mắt thường không thấy được nhưng khuếch tán với hình thức sóng khí.
Lục Thiếu Du không muốn gây chuyện, không ngờ tộc Hỏa Vũ Ngốc Ưng chủ động chọc giận hắn. Thiên Độc Yêu Long bị thương nặng, người bên mình là nghịch lân của Lục Thiếu Du. Hễ ai đụng vào nghịch lân của Lục Thiếu Du sẽ phải gánh lấy hậu quả.
Đám người Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Tuyết Sư nâng Thiên Độc Yêu Long hôn mê đứng trên đỉnh núi nhìn chằm chằm bầu trời. Mọi người không định ra tay, đám người Lục Tâm Đồng dễ dàng nhận ra lần này ca ca giận thật.