Liệt Lang biết quy định tuyển cử yêu vương, mắt nhìn Vân Hàm, lòng lo âu:
- Vậy phải làm sao đây? Lần này Hỏa Lệ đến vì vị trí yêu vương, ta thấy nhiều tộc đều bị hắn lôi kéo. Ngày mai là đại hội bách yêu, phần thắng của chúng ta không lớn.
Vân Dao nói:
- Chờ lúc đó lại nói, đi một bước tính một bước.
Ban đêm, ánh trăng bạc trắng chiếu xuống mặt đất, không khí ban đêm tràn ngập trên không trung. Ánh trăng ló ra từ mây mù sơn mạch to lớn bện thành cái lưới mềm.
Trong một hang động, nam nhân áo đen nói với Hỏa Lệ:
- Tộc trưởng, tộc Thải Vân Yêu Tước đã đến.
Ánh mắt Hỏa Lệ âm trầm:
- Vậy Thiên Độc Yêu Long và nhân loại kia có đến không?
Bên cạnh Hỏa Lệ chỉ có một thân tín luô ntheo bên cạnh.
- Bẩm tộc trưởng, đã đến hết. Ta chính mắt thấy bọn họ đến, không sai được.
Ánh mắt Hỏa Lệ âm trầm, sát ý b*n r*:
- Đến thì tốt, ngươi xuống đi.
Người áo đen cáo lui xoay người ra khỏi hang. Con ngươi Hỏa Lệ co rút, nhìn tộc nhân kia rời đi thì phất tay bày một cấm chế năng lượng trong hang.
Hỏa Lệ hỏi linh phó bên cạnh:
- Giới Sử đại nhân, bây giờ nên làm gì?
Ánh mắt linh phó âm trầm, sát ý dâng lên trong con ngươi.
- Ngươi nhất định phải trở thành yêu vương khống chế bách thú, nhưng tộc Thải Vân Yêu Tước không chịu hợp tác. Mấy kẻ ngáng đường đêm nay sẽ chết, tránh cho ngày mai gây rắc rối gì. Ngày mai ngươi chỉ cần nghĩ cách làm yêu vương của mình là được.
Hỏa Lệ lo lắng hỏi:
- Giới Sử đại nhân hành động ngay đêm nay có khi nào khiến tộc khác chú ý không?
Linh phó khoảng năm mươi tuổi, vóc dáng trung bình, trán nhô ra khiến người đã gặp sẽ không quên, khí thế cực kỳ âm độc:
- Hiện tại ngươi phải nhanh chóng khống chế bách tộc. Ba trăm năm trước ta âm thầm giúp ngươi đánh bị thương Vân Tông Thải Vân Yêu Tước, để ngươi giết hắn. Trăm năm trước trợ giúp ngươi đột phá bát giai hậu kỳ, lãng phí bao nhiêu tài nguyên, không ngờ ngươi vẫn không thể khống chế bách tộc. Lần này ta buộc phải đích thân đến.