Dù cần đánh nhau thì Lục Thiếu Du cho rằng thực lực của Vân Dao tộc trưởng không dưới hắn, Lục Thiếu Du làm nhân loại càng thêm không giúp được gì.
- Không dám giấu diếm.
Vân Dao nhìn Lục Thiếu Du:
- Đại hội bách yêu cũng là nơi các tộc giải quyết ân oán. Ba ngày sau, tại đại hội bách yêu, Hỏa Vũ Ngốc Ưng muốn khiến Hàm nhi tự động thoái vị nên sẽ không bỏ qua cơ hội thứ hai, chắc chắn sẽ khiêu chiến tộc Thải Vân Yêu Tước ta tranh cướp ngôi yêu vương. Mấy trăm năm nay Hỏa Vũ Ngốc Ưng lôi kéo nhiều quan hệ, e rằng một nửa yêu tộc đã ủng hộ bọn họ.
Ánh mắt Lục Thiếu Du liên tục thay đổi, nói:
- Tộc trưởng tộc Hỏa Vũ Ngốc Ưng đã đột phá bát giai hậu kỳ, nếu khiêu chiến công chúa thì rắc rối to.
Với thực lực hiện tại của công chúa bị tộc trưởng tộc Hỏa Vũ Ngốc Ưng căn bản không có sức đối kháng lại.
Vân Long trưởng lão bát giai trung kỳ nói với Lục Thiếu Du:
- Hỏa Vũ Ngốc Ưng muốn khiêu chiến, không cần đích thân công chúa lên sân, chỉ cần bất cứ người nào trong Thải Vân Yêu Tước ta ra mặt là được.
Lục Thiếu Du ngước mắt lên:
- Chẳng lẽ Vân Dao tộc trưởng sẽ tự mình ra sân?
Vân Dao nhẹ gật đầu, nói:
- Đúng vậy!
Lục Thiếu Du nói:
- Thứ lỗi ta nói thẳng, tu vi như Vân Dao tộc trưởng muốn đối phó Hỏa Vũ Ngốc Ưng bát giai hậu kỳ, nếu có thể chỗ dựa đặc biệt nào thì e rằng khó thể chiến thắng.
Vân Dao khẽ thở dài:
- Nhưng ta không thể không ra, đây cũng là cơ hội báo hù cho phụ thân của Hàm nhi.
Mắt Vân Dao lóe tia sáng nói:
- Thật ra mấy trăm năm nay ta luôn điều tra cái chết của phụ thân của Hàm nhi, mãi đến ba mươi năm trước mới điều tra ra.
Vân Hàm không hay biết gì, nàng nghe vậy người run rẩy, đôi mắt đau thương hỏi Vân Dao: