Vân Dao vỗ lực công kích. Nhân loại này cứu nữ nhi của nàng hai lần, lúc này Vân Dao không thể bỏ mặc được.
Bùm bùm bùm!
Không gian vang tiếng nổ trầm thấp. Hai lực công kích của Vân Dao chỉ chém ra khe nứt trên đoàn sáng năng lượng sát khí và tàn hồn to lớn. Đã không thấy bóng dáng Lục Thiếu Du đâu. Từng đoàn sáng sát khí và tàn hồn kh*ng b* che đậy không gian lại.
Lục Tâm Đồng không nóng nảy, khi Vân Dao lại định tấn công ngược lại lên tiếng ngăn cản:
- Vân Dao tộc trưởng, chúng ta lùi lại mau, ca ca của ta sẽ có cách!
Vân Dao lo lắng nói:
- Nhưng sẽ có nguy hiểm.
Chính Vân Dao nếu bị nhốt bên trong cũng khó xoay sở.
Thiên Độc Yêu Long nói:
- Chúng ta lùi lại trước nếu không cũng sẽ bị vây khốn!
Năng lượng sát khí và tàn hồn trong không gian ngày càng mạnh.
Vân Dao do dự một chút, thấy Lục Tâm Đồng, Thiên Độc Yêu Long đều nói vậy, năng lượng sát khí và tàn hồn xung quanh đúng là đáng sợ, đành cùng mọi người đi trước.
Trong năng lượng sát khí và tàn hồn bàng bạc, nhiều xúc tu bao bọc người Lục Thiếu Du, kéo hắn vào chính giữa. Năng lượng sát khí và tàn hồn bàng bạc cuồng bạo bao bọc Lục Thiếu Du, muốn xâm nhập vào não hải của hắn.
Lục Thiếu Du nhếch môi cười nói:
- Tránh ra đi.
Không gian thuộc tính thổ khuếch tán quanh thân, sát khí cuồng bạo xung quanh bị đẩy lùi.
Vù vù vù!
Năng lượng sát khí và tàn hồn này bị đẩy ra nhưng càng điên cuồng tụ tập lại, liên miên bất tận bao bọc trong không gian thuộc tính thổ. Những tàn hồn này không có trí tuệ gì, chỉ biết cắn nuốt lực lượng từ bên ngoài. Giờ phút này, chúng nó cảm giác khí tức của Lục Thiếu Du thế là liên tục tụ tập lại, hắn trở thành mục tiêu công kích duy nhất.
Lực lượng không gian bốn phía, trong xác tộc Thải Vân Yêu Tước chất đống như núi, một luồng sát khí vô hình bao trùm lên. Sát khí vô hình khiến linh hồn của Lục Thiếu Du run rẩy, nhưng không bị ảnh hưởng gì.