Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư. Hai mươi tháng ở Thiên Trụ giới, bất giác trong trạng thái huyền ảo cắn nuốt tia năng lượng đã qua, Lục Thiếu Du muốn một lần nữa tiến vào trạng thái kia nhưng không được.
Xoẹt!
Thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du biến đổi. Sau cuộc chiến với Nguyên Nhược Lan, Lục Thiếu Du đột phá nhiều về mặt lĩnh ngộ, sáng tạo vũ kỹ có tiến triển thực chất. Lúc này Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, hắn tiếp tục bỏ thời gian vào việc sáng tạo vũ kỹ.
Lục Thiếu Du kết thủ ấn, hai thủ ấn huyền ảo hoàn mỹ chồng lên nhau trong tay hắn. Hai thủ ấn chạm vào tại một điểm đột nhiên xuất hiện một vòng sáng đen thui, một khe nứt không gian vụt qua.
Thấy cảnh này Lục Thiếu Du cười phá lên:
- Ha ha ha!
Sáng tạo vũ kỹ rốt cuộc có thành tích rồi.
Nghe Lục Thiếu Du cười lớn, Lục Tâm Đồng, Dương Quá đang nhắm mắt dưỡng thần bị đánh thức.
Lục Tâm Đồng nghi hoặc hỏi:
- Ca ca, có chuyện gì mà cười vui vẻ như vậy?
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Nước chảy, gió thổi, lửa nóng, tùy tâm sở dục, đừng ràng buộc mặt hình thức. Ha ha ha, hiểu rõ vài chuyện.
Lục Tâm Đồng lộ ánh mắt tò mò hỏi:
- Hiểu cái gì?
Lục Tâm Đồng biết ca ca đang lĩnh ngộ, có lẽ cũng sẽ giúp ích nhiều cho nàng.
Lục Thiếu Du nghiêm túc nói với Lục Tâm Đồng:
- Tâm Đồng phải tự mình lĩnh ngộ, chờ sau này Tâm Đồng sẽ hiểu. Nhưng làm Linh giả, Tâm Đồng nên tập trung lĩnh ngộ linh hồn, về tâm thần cũng có không gian mênh mông, mỗi lĩnh ngộ một chút đều có ích lợi rất lớn.
Hiện tại Lục Thiếu Du lĩnh ngộ vài thứ về mặt sáng tạo vũ kỹ, không giúp được nhiều cho Lục Tâm Đồng. Vũ giả, Linh giả là hai con đường lớn khác nhau.
Lục Tâm Đồng mơ hồ gật gù:
- Vâng!
Trong khu rừng rậm rạp bóng cây, Lục Thiếu Du xuất hiện trong rừng. Lục Thiếu Du đứng yên một chỗ không nhúc nhích, đôi mắt nhắm chặt.