Thiên Sí Tuyết Sư không hề dừng lại, đôi cánh khổng lồ vỗ một cái, cánh phải trút xuống như đại đao cắt vỡ không gian, rạch hướng Vũ Vương lục trọng.
Xoẹt!
Trong khoảnh khắc cánh phải tựa lưỡi dao bén của Thiên Sí Tuyết Sư đã đến trước mặt Vũ Vương lục trọng.
Lão nhân Vũ Vương lục trọng biểu tình kinh hoàng:
- Nghiệt súc kiêu căng!
Chớp mắt Vũ Vương lục trọng giơ tay phải, hơi nước bàng bạc tuôn ra cùng với cuồng phong sắc nhọn rít gào. Một quả cầu nước to lớn đụng mạnh cánh phải của Thiên Sí Tuyết Sư, quanh thân lão nhân bày ra một cương khí hộ thân.
Răng rắc!
Quả cầu nước màu lam đụng vào cánh phải của Thiên Sí Tuyết Sư chớp mắt bị đánh nát vụn. Vũ Vương lục trọng bị đẩy lùi.
Bốn người khác thấy tình thế không ổn đồng thanh kêu lên:
- Thực lực của nghiệt súc này quá mạnh, mau hợp sức đối phó!
Giây lát bốn người phát ra khí thế, linh lực chân khí tuôn ra.
Thiên Sí Tuyết Sư không sợ, ánh mắt hung ác gầm rống liên hồi, hù con yêu thú phi hành ngũ giai phía xa sợ hãi run cầm cập.
Năm người đang định hợp tác công kích Thiên Sí Tuyết Sư thì một tiếng quát lạnh lùng vang vọng trong không trung:
- Mấy tên tạp mao mơ đụng vào tọa kỵ của bản tôn, theo ta thấy các ngươi đã chán sống rồi!
Thanh âm truyền ra làm năm người biến sắc mặt, giọng nói vang bên tai bọn họ như sấm đánh, làm màng tai đau nhức.
Năm người nhìn hướng phát ra thanh âm, ngạc nhiên nhìn chằm chằm lưng Thiên Sí Tuyết Sư đột nhiên xuất hiện một vật kỳ lạ, sóng không gian dao động. Trong không gian này có mấy bóng người bước ra, là đám Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, Tiểu Long.
Thiên Sí Tuyết Sư lùi ra sau lưng chủ nhân:
- Tham kiến chủ nhân!
Ánh mắt Thiên Sí Tuyết Sư thương hại nhìn năm người khác.