Đôi mắt Thiên Phong Tôn Giả tràn ngập giật mình như mọi người khác:
- Hai người này thi triển đã vượt qua phạm vi vũ kỹ bình thường. Nguyên Nhược Lan lĩnh ngộ kiếm ý, Lục Thiếu Du lĩnh ngộ cái gì thì ta cũng không nhìn ra được. Dám chắc một điều Lục Thiếu Du không yếu hơn Nguyên Nhược Lan, hai người trẻ tuổi này thật làm người ta rung động, là yêu nghiệt.
Trong đám đông, Gia Cát Tây Phong nhìn chằm chằm bầu trời, mắt không rời Nguyên Nhược Lan.
Nguyên Nhược Lan vung hai tay:
- Đi!
Đột phá chín trường kiếm nóng rực mang theo thất luyện kinh người phi hành ra khỏi tay Nguyên Nhược Lan.
Chín thất luyện kiếm quang hợp nhất hơi giống Liệt Không Cửu Kích của Lục Thiếu Du. Chín luồng kiếm quang hợp nhất bộc phát thất luyện kiếm quang càng khủng khiếp hơn nữa. Kiếm quang kh*ng b* bắn hướng Lục Thiếu Du, hai người ra tay đã nhanh như tia chớp.
- Lấy tâm làm kiếm, lấy kiếm làm tâm, kiếm ý nàng dùng giúp cho ta bỗng nhiên ngộ đạo.
Kiếm quang kh*ng b* ập đến, khóe môi Lục Thiếu Du cong lên, từ khi nào tay đã lặng lẽ kết thủ ấn. Đột nhiên quanh thân Lục Thiếu Du dâng lên luồng sáng năng lượng thuộc tính ngũ hệ. Năng lượng thuộc tính ngũ hệ dẫn theo thiên địa như phật quang. Năng lượng thuộc tính ngũ hệ hóa thành năm vầng sáng to lớn bao phủ quanh thân Lục Thiếu Du.
Răng rắc!
Kiếm quang kh*ng b* rơi xuống màn sáng thứ nhất, giằng co iây lát rồi phá mở vầng sáng đó. Tiếp tục với vầng sáng thứ hai, thứ ba. Mỗi khi kiếm quang chém ra một vầng sáng là như cần vạn quân lực, khiến không gian xuất hiện vầng sáng đen, khí thế kh*ng b* làm lòng người run sợ.
Răng rắc!
Khi vầng sáng thứ bốn bị chém ra thì kiếm quang kh*ng b* biến mất trong không trung, không thể chém tiếp vầng sáng thứ năm thuộc tính thổ.
- Thật là khủng khiếp!
Trong khoảnh khắc này mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, không biết vì cảm thấy lực công kích của Nguyên Nhược Lan mạnh hay lực phòng ngự của Lục Thiếu Du cứng. Tất cả bị rung động tuyệt đối.