- Dùng tâm ta làm kiếm, kiếm là tâm của ta, ngưng tụ!
Nguyên Nhược Lan ở trong ngàn vạn trường kiếm hư ảo, mái tóc đen phi hành lên, váy tím bay bay, mười ngón nhúc nhích. Nguyên Nhược Lan dứt lời, không gian rung bần bật, muôn vàn trường kiếm ảo đã đến mức độ không thể ức chế.
Trong khoảnh khắc vô số trường kiếm đột nhiên như sống lại, kiếm khí sắc bén bàng bạc tiết ra ngoài. Kiếm khí hùng hồn xé rách không gian, tưẹa như vòngd xoáy. Vạn kiếm cùng ngân tụ thành thanh âm đinh tia nhức óc vang vọng trên bầu trời.
Kiếm bén phô thiên cái địa run rẩy, cuối cùng trong các cặp mắt giật mình ngưng tụ thành một kiếm long khổng lồ ngàn thước. Kiếm long to lớn uốn lượn xoay quanh, thân thể cao lớn do vô số lợi kiếm ghép lại. Kiếm long tựa như vật sống, thậm chí phát ra long uy.
Mọi người rung động:
- Trời ạ, đây là vũ kỹ gì?
Trước uy áp to lớn này dù là những cường giả Tôn cấp có mặt người cũng run rẩy. Không ai ngờ thực lực của Nguyên Nhược Lan sẽ cường đại đến mức này.
Nguyên Nhược Lan đứng thẳng trên kiếm long to lớn, chân đạp đầu rồng, khí tức kỳ dị lượn lờ quanh thân, yêu tà khiến người run rẩy tim gan.
Nguyên Nhược Lan quát:
- Phá cho ta!
Nguyên Nhược Lan nhìn chằm chằm cột sáng đao trận tụ tập quanh Lục Thiếu Du, nàng vung hai tay từ xa. Năng lượng kỳ dị khuếch tán trong không gian.
Kiếm long rống to:
- Grao!
Thanh âm mênh mông truyền ra, kiếm long khổng lồ bộc phát khí thế hùng mạnh vọt tới đao trận xung quanh, đụng mạnh vào các cột sáng đao trận.
Bùm bùm bùm!
Các tiếng nổ điếc tai truyền ra khiến màng tia người đau nhức, kiếm long to lớn va chạm, các cột sáng đao quang bị phá hủy, năng lượng kh*ng b* biến thành vòm sáng khuếch tán, chấn động không gian nổi lên sóng gợn kịch liệt, xé rách khe hở không gian đen thui.